• Làm ngành tài chính, công nghệ, thậm chí là chăm sóc móng tay… nhưng họ đều ghi dấu ấn đậm nét về kinh doanh trên đất Mỹ.

    Ông chủ khách sạn Trần Đình Trường: Khối tài sản trên 1 tỷ USD khiến cho Trần Đình Trường – ông chủ nhiều khách sạn tại New York (Mỹ) được biết đến như là một trong những doanh nhân gốc Việt giàu có nhất. Ông Trường sinh năm 1932 quê ở Hà Tĩnh, là ông chủ hãng vận tải đường biển Vishipco trong những năm trước 1975 tại TP.HCM. Từ năm 1975, ông sang Mỹ và kinh doanh khách sạn tại New York, Manhattan.

    Năm 1984, ông bỏ tiền mua 2 máy bay trực thăng khoảng 3,2 triệu USD cho các tổ chức cứu trợ nạn đói tại Ethiopea. Đây cũng là doanh nhân đã tài trợ 2 triệu USD khi Mỹ gặp sự kiện khủng bố hôm 11/9/2001 sau đó được Liên hiệp người Mỹ gốc Á vinh danh năm 2003 vì hành động này.

    Trần Đình Trường đã từ trần vào tháng 5/2012 tại Mỹ, song gia đình ông vẫn đang phát triển sự nghiệp do doanh nhân này gây dựng với việc kinh doanh, cho thuê khách sạn tại Mỹ.

    Đoàn Trí Trung - "Ngôi sao đang lên" của chip LED

    Được mệnh danh là “ngôi sao đang lên” của lĩnh vực chip LED (chíp điot bán dẫn trong công nghệ thông tin), kỹ sư gốc Việt Đoàn Trí Trung là một trong những người sáng lập công ty Semiled (bang Idaho, Mỹ). Ông cũng là chủ hoặc đồng chủ sở hữu 250 bằng sáng chế có giá trị trong lĩnh vực kỹ thuật điện tử tại Mỹ.

    Công ty chuyên về thiết bị bán dẫn của ông Trung đã phát hành cổ phiếu ra công chúng lần đầu (IPO) năm 2010 và được dự báo sẽ dẫn đầu thị trường chip LED. Công ty của doanh nhân này, ngoài trụ sở ở Mỹ, còn có thêm 2 nhà máy tại Trung Quốc và Đài Loan.

     

    Charlie Tôn Quý - "Vua" nails tại Mỹ

    Doanh thu mỗi năm của toàn hệ thống Regal Nails lên tới 450 triệu USD nếu tính trung bình mỗi tháng là 34.000 USD/tiệm. Ông chủ của chuỗi tiệm chăm sóc móng “hái ra tiền” tại Mỹ nói trên là Charlie Tôn Quý - một nhân vật với mái tóc dài bồng bềnh như nghệ sĩ, đã từng xuất hiện trên trang web cá nhân của chuyên gia Alan Phan.

    Charlie Tôn Quý cũng là người đàm phán được với “người khổng lồ” WalMart của Mỹ để được đặt tiệm nails của mình trong siêu thị, sau 2 năm thuyết phục tập đoàn này. Hơn 1.100 tiệm nails trải dài trên đất Mỹ của doanh nhân này là một con số không nhỏ và với mức doanh thu lên tới nửa tỷ USD mỗi năm chỉ với công việc chăm sóc, sơn sửa móng tay, móng chân.

    Ông Alan Phan - một trong những chuyên gia với phát ngôn gây chú ý của dư luận đánh giá, nếu Regal Nails niêm yết trên sàn chứng khoán, thì cổ phiếu của hãng này sẽ là một trong những bluechip “hot” nhất vì con số doanh thu ấn tượng cũng như yếu tố an toàn là không có nợ.

     

    Bill Nguyễn - Người có duyên bán hàng cho Apple

    Khởi nghiệp từ nghề phụ bán xe hơi cũ tại Mỹ, Bill Nguyễn - doanh nhân được Forbes vinh danh là một trong 40 người dưới 40 tuổi giàu nhất nước Mỹ và tập đoàn truyền thông MSNBC bầu chọn “có khả năng thay đổi bộ mặt công nghệ thông tin toàn cầu” - đã thành lập liên tiếp 7 công ty tính đến thời điểm hiện tại.

    Năm 1999, với thương vụ bán lại công ty Onebook giá 850 triệu USD, Bill Nguyễn là cái tên được chú ý. Ông cũng là chủ nhân của một ứng dụng trực tuyến mang tên Lala.com được Apple mua lại với giá hơn 80 triệu USD vào năm 2009, sau đó Apple tích hợp ứng dụng này vào iTunes cho sản phẩm của mình.

    Năm ngoái, Apple cũng đã chi ra vài chục triệu USD để mua lại ứng dụng chia sẻ hình ảnh do Bill Nguyễn phát triển. Hiện tại, doanh nhân này đang phát triển công ty Seven Networks chuyên cung cấp dịch vụ ứng dụng và nội dung cho nhà mạng.

     

    Triệu Như Phát: Tỉ phú từ BĐS

    Sinh ra tại Hải Phòng, năm 7 tuổi, ông theo gia đình vào Sài Gòn. Lớn lên trong gia đình có đến 10 anh chị em, ông phải vất vả lắm mới tốt nghiệp đại học ngành văn và ngoại ngữ. Sau đó, ông làm công việc xúc tiến kinh doanh cho một công ty tại Sài Gòn rồi làm thông dịch viên.

    Năm 1975, ông cùng vợ sang Mỹ định cư. Nhờ vào vốn tiếng Anh nên ông dễ dàng tìm được công việc bán máy hút bụi tại California. Thế nhưng, với đam mê làm giàu sẵn có, ông quyết tâm khởi sự kinh doanh cho riêng mình.

    Khi đó, chàng trai trẻ Triệu Như Phát không vội vã làm giàu mà muốn có trước hết một nền tảng kiến thức vững chắc. Vì thế, ông chấp nhận làm công việc bảo vệ để đi học thêm. 

     

    Năm 1978, ông Triệu Như Phát chính thức khởi sự kinh doanh ngành bất động sản tại California khi thành lập Công ty Bridgecreek. Dồn hết tâm huyết vào đây, suốt 10 năm trời gần như tuần nào ông cũng làm việc 7 ngày với hơn 16 tiếng đồng hồ mỗi ngày.

    Từ khi thành lập đến nay, Bridgecreek đã đầu tư các dự án bất động sản với tổng trị giá lên đến 400 triệu USD. Trong đó, có Khu thương mại Phước Lộc Thọ (còn mang tên tiếng Anh là Asian Garden Mall) đóng vai trò trung tâm thương mại quan trọng của người châu Á tại Mỹ.

    Vào năm 2002, Tổng thống Mỹ khi đó là ông George Bush chỉ định doanh nhân Triệu Như Phát vào Ban giám đốc Quỹ giáo dục Việt Nam (VEF). Đây là một quỹ trực thuộc Nhà Trắng chuyên hỗ trợ trao đổi giáo dục Việt - Mỹ, từng cấp học bổng cho hàng trăm trí thức Việt Nam sang Mỹ để tu nghiệp, học thạc sĩ và nghiên cứu sinh tiến sĩ. Sau đó, ông trở thành Giám đốc của VEF.

    Tỉ phú công nghệ Trung Dung 

    Đến Mỹ vào năm 1984 với số tiền vỏn vẹn 2 USD trong túi cùng vốn tiếng Anh ít ỏi, chàng thanh niên Trung Dung 17 tuổi bắt đầu ra sức làm thêm để đi học. Trung Dung vừa làm việc hằng đêm tại một nhà hàng và gác cổng ở một bệnh viện vào cuối tuần nhưng cũng chỉ kiếm được 350 USD mỗi tháng. Thế nhưng, trong 3 năm ông không chỉ nhận bằng cử nhân toán và máy tính của Đại học Massachusetts, mà còn hoàn thành 90% chương trình thạc sĩ khoa học máy tính.

     

    Sau đó, ông nhận học bổng nghiên cứu sinh tiến sĩ tại Đại học Boston. Hoàn thành chương trình tiến sĩ, ông bắt đầu theo đuổi sự nghiệp theo đúng chuyên môn sẵn có và làm việc tại Công ty phần mềm thương mại điện tử OpenMarket.

    Sau vài năm làm việc, ông rời khỏi công ty này và chấp nhận từ bỏ lợi ích khoảng 1 triệu USD nhờ quyền chọn mua cổ phiếu. Tuy nhiên, Trung Dung lại sở hữu những nền tảng vững chắc để thành lập Công ty phần mềm OnDisplay chuyên cung cấp các ứng dụng trực tuyến cho doanh nghiệp vào năm 1996.

    Vượt qua vô số khó khăn, OnDisplay từng bước lớn mạnh và trở thành một trong số ít các công ty thành công lớn khi lần đầu tiên phát hành cổ phiếu ra thị trường vào năm 1999. Không chỉ thu về nhiều triệu USD, OnDisplay còn là công ty tiên phong cho làn sóng những doanh nghiệp của các ông chủ gốc Á trỗi dậy trong ngành internet Mỹ.
    Đến năm 2000, Trung Dung chính thức trở thành tỉ phú bằng việc thu về 1,8 tỉ USD nhờ vào thương vụ bán cổ phần của ông trong OnDisplay cho Vignette Corporation (nay là OpenText). Nhờ đó, ông trở thành một điển hình trong cuốn sách Giấc mơ Mỹ của tác giả Dan Rather.

    VietHome (Theo VietNamNet)

  • Sinh ra và lớn lên trong gia đình nông dân ở vùng quê nghèo khó, ít ai nghĩ rằng, sẽ có ngày Như Quỳnh và Kim Anh lại chạm đến ước mơ du học ở xứ sở sương mù.

    Nắng gió miền Trung mang trong mình vị mặn nồng của biển cả. Vất vả, khó khăn là thế nhưng chưa bao giờ con người nơi đây ngừng nỗ lực vượt lên gian khổ để thành công.

    Đến với Quảng Nam và Quảng Ngãi, biết bao câu chuyện cảm động được người dân nơi đây kể cho nhau nghe về các em học sinh có hoàn cảnh gia đình rất khó khăn nhưng vẫn vươn lên trở thành những học trò giỏi toàn diện.


    Như Quỳnh và Kim Anh đang du học tại Vương quốc Anh. Ảnh: NVCC

    Lê Thị Như Quỳnh và Nguyễn Thị Kim Anh (sinh viên năm cuối của Viện Nghiên cứu và Đào tạo Việt – Anh (VNUK) - Đại học Đà Nẵng), hiện đang tham gia chương trình chuyển tiếp tại Đại học Aston (Vương quốc Anh) là những trường hợp như vậy.

    Vượt qua khó khăn

    Trong suốt những năm học trung học phổ thông, Như Quỳnh và Kim Anh luôn là một trong những học sinh giỏi với nhiều thành tích học tập, hoạt động đáng nể. Tuy nhiên, ngưỡng cửa đại học càng cận kề thì nỗi lo của các bạn càng đè nặng thêm.

    Sinh ra và lớn lên trong những gia đình có hoàn cảnh khó khăn, hai bạn chưa từng nghĩ mình lại có cơ hội trở thành sinh viên của một ngôi trường Đại học công lập quốc tế.

    Trong thời điểm đứng giữa “ngã ba đường” với những lựa chọn khó khăn thì Như Quỳnh và Kim Anh được nhận gói học bổng trị giá 12.000 USD do Hội đồng Anh tại Việt Nam phối hợp với VNUK xét duyệt.

    Gói học bổng này có thể giúp hai bạn trang trải khoản học phí và chi phí sinh hoạt trong những năm học Đại học tại VNUK.

    "Ngày nhận học bổng, gia đình cô đã theo con gái ra tận Đà Nẵng để chứng kiến giây phút Như Quỳnh chạm tay vào giấc mơ của mình.

    Quỹ học bổng đã mang đến cho Quỳnh cơ hội được học tập tại trường đại học tiêu chuẩn quốc tế, thỏa ước mong bao năm của nó” - cô Nguyễn Thị Nguyệt, mẹ Như Quỳnh chia sẻ.

    Cũng như Quỳnh, gia đình Kim Anh đã vỡ òa trong cảm xúc khi nhận món quà bất ngờ và ý nghĩa này. Với một gia đình có hoàn cảnh khó khăn thì đây là món quà vô cùng đặc biệt và giá trị, nó “chắp cánh” cho những ước mơ vươn lên của Kim Anh.

    Không phụ lòng tin của cha mẹ, thầy cô, trong suốt những năm học tập tại VNUK, Như Quỳnh và Kim Anh là một trong những sinh viên nổi bật với nhiều thành tích đáng nể trong học tập và hoạt động ngoại khóa.

    Vào mùa hè cuối năm 2, trong khi Như Quỳnh lọt vào vòng chung kết cuộc thi Đại sứ khoa học do Hội đồng Anh tổ chức, Kim Anh được nhận vào thực tập tại vị trí quản lí Spa cho khách sạn 5 sao Fusion Maia với những phản hồi rất tích cực của doanh nghiệp.

    Tại Hội nghị APEC 2017, hai bạn đã được chọn làm cộng tác viên tham gia điều phối hệ thống xe đưa đón và đã được ban tổ chức đánh giá rất cao vì tinh thần trách nhiệm và kỹ năng làm việc chuyên nghiệp.

    Đường đến Vương quốc Anh

    Với những thành tích trong học tập và hoạt động xã hội, Như Quỳnh và Kim Anh trở thành một trong số ít những sinh viên đủ điều kiện tham gia chương trình trao đổi một năm tại Trường kinh doanh Aston - trường đại học uy tín trong lĩnh vực kinh doanh của Vương quốc Anh.

    Đặt chân đến xứ sở sương mù, hai cô trò học nghèo lại có thêm nhiều trăn trở với những cơ hội mới nhưng cũng không thiếu những thử thách đầy cam go, khó khăn đang chờ đợi phía trước.

    “Đó như là một giấc mơ, bởi em đã được học tập ở một ngôi trường đẳng cấp quốc tế. Chúng em cảm thấy may mắn vì được học những kiến thức ở trường Aston.

    Cảm ơn VNUK đã chắp cánh cho những ước mơ của em thành hiện thực. Cảm ơn những người thầy, người cô ở VNUK đã cho em cơ hội thử thách và trải nghiệm tuyệt vời này”, Như Quỳnh chia sẻ.

    Theo đại diện VNUK thì sinh viên trường này có cơ hội đi trao đổi 1 đến 2 học kì hoặc tham gia chương trình chuyển tiếp sang các trường đại học đối tác ở Vương quốc Anh và các nước khác.

    Sinh viên sẽ được du học theo thỏa thuận liên kết đào tạo cho chương trình chuyển tiếp đại học 3+1 (3 năm học tại VNUK và 1 năm học ở nước ngoài và do Đại học đối tác cung cấp) và 2+2 (2 năm học tại VNUK và 2 năm tại Đại học đối tác và nhận bằng do Đại học đối tác cung cấp). 

    VietHome (Theo Giaoduc)


     

  • Thoát chết sau vụ nổ mìn tự sát của cha mẹ, Haven Shepherd từ một cô bé mất hai chân nỗ lực trở thành tài năng bơi lội của Mỹ.  


    Haven Shepherd tập luyện chuẩn bị cho thế vận hội Paralympic ở Tokyo vào năm 2020. Ảnh: BBC.

    Haven Shepherd quỳ trên tấm ván nhảy cầu, hít một hơi thật sâu và lao mình xuống bể bơi. "Khi tôi ở dưới nước, tôi cảm thấy hoàn toàn tự do, tôi hoàn toàn là chính mình", cô gái 15 tuổi nói với BBC tại bể bơi dành cho vận động viên ở thành phố Carthage, bang Missouri, Mỹ. 

    Đi bơi là khoảng thời gian hiếm hoi Haven được tạm cất đôi chân giả sang một bên. Mang đôi chân giả nặng nề cả ngày khiến cô bé cảm thấy "mệt mỏi". 

    Haven Shepherd sinh vào ngày 10/3/2003 ở một làng quê thuộc tỉnh Quảng Nam, Việt Nam và được cha mẹ đặt tên là Đỗ Thị Thúy Phượng. Khi Phượng mới 14 tháng tuổi, cha ruột của cô bé ra một quyết định chết chóc. Ông ta bước vào căn nhà lụp xụp của gia đình, khóa trái cửa nhốt hai vợ chồng ở bên trong với một cục thuốc nổ TNT. Bé Phượng mắc kẹt ở giữa hai người.

    Báo chí địa phương dẫn lời của nhân chứng đưa tin sức ép của vụ nổ giết hai vợ chồng ngay lập tức, còn cô con gái bé bỏng bị hất tung lên không trung khoảng 9m.

    "Tôi sống sót qua một bi kịch mà đáng lẽ ra tôi không thể sống sót", cô bé Phượng năm nào giờ là Haven Shepherd nói. 

    Theo truyền thông, cha ruột của Haven cưới một phụ nữ khác và có con riêng. Khi mẹ của cô bé phát hiện ra sự thật, bà đe dọa sẽ bỏ đi và người đàn ông đó đã quyết định kết liễu cả gia đình. Nhưng ông bà của Haven lại kể cho cháu gái nghe một câu chuyện hoàn toàn khác. Theo họ, hai vợ chồng không thể đến được với nhau nên quyết định cùng nhau tự sát. 

    Dù sự thật như thế nào, Haven vẫn là nạn nhân. Cô bé được tìm thấy trong tình trạng bị bỏng nặng với các mảnh kim loại găm chi chít trên đầu và hai chân dập nát buộc phải cắt bỏ. 

    Hồi bé, Haven được mọi người gọi là "đứa trẻ kỳ diệu". Sau vụ nổ, bà ngoại chở cháu đến bệnh viện bằng xe máy qua quãng đường dài và gập ghềnh rừng núi nhưng Haven cuối cùng vẫn vượt qua. Ở bệnh viện, việc đầu tiên các bác sĩ làm là phẫu thuật cắt bỏ phần chi từ đầu gối trở xuống để tránh nhiễm trùng. Haven nằm viện điều trị hơn một tháng. 

    Do quá nghèo, ông bà của Haven trông chờ vào lòng tốt của các gia đình bệnh nhân khác giúp chi trả viện phí cho cháu gái. Báo chí địa phương cũng vào cuộc, kêu gọi sự hảo tâm của bạn đọc. 


    Bé Đỗ Thị Thúy Phượng, sau này là Haven Shepherd, trong bệnh viện sau khi đã phẫu thuật cắt bỏ hai chân. Ảnh: BBC.

    Khi Haven nằm trong bệnh viện thì cách đó 13.000 cây số, đôi vợ chồng người Mỹ Shelly và Rob Shepherd đang bận rộn với công việc làm ăn và nuôi dạy 6 đứa con. Tưởng chừng như mọi thứ đã viên mãn nhưng bà Shelly không thể nào rũ bỏ cảm giác vẫn còn thiếu một điều gì đó. 

    "Chúng tôi đến một buổi nói chuyện về việc nhận con nuôi nước ngoài, có rất nhiều trẻ em trên thế giới cần một mái nhà. Tôi ngồi đó lắng nghe và tự nhủ mình không thể làm vậy. Tại sao cơ chứ? Chúng tôi đã sinh 6 đứa con rồi mà", Shelly nhớ lại. Nhưng sau đó, ý nghĩ thoáng qua "Tại sao lại không?" khiến bà mẹ ở bang Missouri không ngừng day dứt. 

    Rob và Shelly là những người có đức tin tôn giáo mãnh liệt. Gia đình họ luôn rộng cửa chào đón những đứa trẻ cơ nhỡ, khó khăn. Tuy nhiên, nhận con nuôi lại là một việc hoàn toàn khác. 

    Nhưng số phận đã đưa đẩy hai vợ chồng vượt qua mọi lưỡng lự. Shelly có một người bạn học thời phổ thông tên là Pam Copes. Vợ chồng Pam ôm trong lòng nỗi đau riêng. Năm 1999, con trai họ đột ngột qua đời vì trụy tim sau một buổi tập bóng bầu dục. Họ từng đến Việt Nam vài lần, ghé thăm trại trẻ mồ côi do một người bạn thành lập và tham gia các hoạt động từ thiện để tưởng nhớ cậu con trai xấu số. Những chuyến đi được coi là hành trình chữa lành. Lần này quay trở lại Việt Nam, hai vợ chồng rủ Rob và Shelly Shepherd đi cùng. 

    Ông bà của Haven trình bày gia cảnh nghèo túng. Họ nhờ Pam đưa cháu gái vào trung tâm nuôi dạy trẻ em khuyết tật. Nhưng Pam và chồng cô cho rằng đó không phải là nơi tốt nhất dành cho cô bé. Họ muốn con bé được một gia đình Mỹ nhận làm con nuôi. 

    Shelly lên đường sang Việt Nam chỉ với mục đích đơn giản: chuyến đi sẽ giúp hai vợ chồng hiểu hơn về những đứa trẻ đáng thương ngoài kia. Điều họ không lường trước được là cô bé Haven. "Lúc đó, chúng tôi không biết rằng chúng tôi sẽ phải lòng con bé", Shelly nói. 

    Tháng 10/2004, hai cặp vợ chồng đến Đà Nẵng. 4 người được dẫn đến một ngôi làng trên núi sau hành trình dài bằng ôtô và xe máy. Shelly nhớ rất rõ khoảnh khắc nhìn thấy Haven lần đầu tiên. "Haven nằm trên tay chị gái. Tôi đưa cánh tay ra đỡ lấy con bé. Khoảnh khắc đó cảm giác như chúng tôi đã biết nhau".

    Ngày hôm sau, trên bãi biển Đà Nẵng vào lúc sáng sớm, Shelly và Rob thay phiên nhau nhau bế Haven. Con bé tỏ ra rất quấn Rob. Họ bắt đầu cảm thấy như là một gia đình dù biết rằng sẽ sớm phải chia tay vì sau đó vài tuần, Haven đến Mỹ, sống với gia đình mới. 


    Ông Rob Shepherd bế Haven khi đứng tại bãi biển Đà Nẵng năm 2004. Ảnh: BBC.

    Sau chuyến đi đến Việt Nam, Shelly mang về trái tim tan vỡ. "Giây phút phải trao con bé cho người ta, Shelly gần như sụp đổ", Rob nhớ lại.

    6 ngày sau, Shelly bất ngờ nhận được điện thoại của Pam thông báo gia đình nhận nuôi Haven đã thay đổi quyết định. Họ bảo hoàn cảnh gia đình không thích hợp nuôi dạy con bé. Vài tiếng sau cuộc gọi đó, Haven đoàn tụ với cha mẹ nuôi và trở thành một phần không thể thiếu của gia đình Shepherd. Đó là ngày 19/11/2004, ngày cô bé Haven Shepherd gọi là ngày "Con đã tìm được bố mẹ". 

    "Khi đón con bé ở cửa nhà, gia đình tôi đón nhận mảnh ghép hoàn thiện", Shelly nói 6 đứa con ruột đều ủng hộ quyết định của vợ chồng bà. "Tôi cho rằng chúng tôi vốn là một gia đình đông thành viên, tôi luôn tập trung dạy bọn trẻ về thế nào là yêu thương nhân đôi thay vì nỗi sợ san sẻ. Vì vậy khi có thêm con, điều đó nghĩa là gia đình chúng tôi có thêm tình yêu để chia sẻ cùng nhau". 

    Giữa những cánh đồng bát ngát trải dài đến tận đường chân trời ở một thị trấn vùng trung tây nước Mỹ, gia đình Shepherd đang quây quần ăn sáng trong căn bếp ấm cúng. Ngoài phòng khách, 13 đứa trẻ cười nói ồn ào. Đứa chập chững chạy quanh phòng. Những đứa lớn hơn sôi nổi nói về một đám cưới sắp diễn ra, chúng kể chuyện chọc cười nhau.

    Haven nằm trên thảm vui đùa cùng mấy đứa cháu gái, cháu trai. Đứa tóm lấy tay Haven, đứa nghịch ngợm nhấc chiếc chân giả lên đung đưa trên không. Ngắm các cháu vui đùa, Haven bật ra những tràng cười sảng khoái.

    Haven thổ lộ niềm hạnh phúc được là một phần của gia đình Shepherd. "Tôi có 4 chị gái. Các chị luôn trang điểm và chăm chút cho tôi ăn diện. Các chị thực sự là hình mẫu trong cuộc đời tôi", Haven nói. "Lớn lên cùng với một đám anh chị em đang ở độ tuổi trung học, thực sự rất vui". Là út ít, Haven được cưng chiều hết mực. Tuổi thơ trôi qua đầy ắp kỷ niệm đẹp.

    Khi lên 5 tuổi, lần đầu tiên Haven hỏi mẹ về đôi chân. Và bà Shelly không giấu giếm. Nghe xong câu chuyện, cô bé ngây thơ thốt lên: "Thật vớ vẩn. Ở Việt Nam làm sao có bom hả mẹ?" Trong khi bà Shelly còn lúng túng vì không biết trả lời thế nào, Haven dường như đã quên mất câu hỏi và vô tư quay lại vui đùa. 


    Đại gia đình Shepherd. Ảnh: BBC.

    Gia đình Shepherd không chỉ cho Haven một mái ấm, họ còn ảnh hưởng đến những quyết định lớn trong cuộc đời cô bé. "Tôi luôn có mặt trên sân xem một trận bóng chuyền rồi đến một trận bóng rổ. Cả nhà ai cũng thích hoạt động thể thao. Vì vậy tôi đã sớm biết sau này mình sẽ trở thành một vận động viên", Haven nói. Và bơi lội là lựa chọn cuối cùng sau nhiều thử nghiệm không thành công với các môn thể thao khác. 

    "Tôi cảm thấy mình được truyền cảm hứng và năng lượng", Haven tâm sự. "Suốt quãng thời gian trưởng thành, làm việc gì, tôi cũng cần đến sự giúp đỡ của người khác. Còn với bơi lội, lần đầu tiên tôi biết thế nào là tự thân vận động". 

    Haven bắt đầu tập bơi năm 10 tuổi, chỉ hai năm sau đó, cô bé được tuyển vào đội tuyển bơi chuyên nghiệp, tập luyện quanh năm. Sau sinh nhật thứ 13, đội tuyển quốc gia Paralympic Mỹ bắt đầu để mắt đến Haven. 

    Cơ hội đến, Haven hạ quyết tâm. Đã đến lúc không thể tiếp tục làm "một vận động viên bơi lội tầm tầm hạng trung", cô bé tự nhủ. Haven tăng cân và áp dụng chế độ tập luyện kỷ luật hơn. Cô bé tham dự các khóa học tại trung tâm huấn luyện dành cho vận động viên tham dự thế vận hội Olympic. 

    Mùa hè năm ngoái, Haven bay sang Italy cùng đội tuyển Paralympic Mỹ và mang về hai tấm huy chương vàng đồng đội. "Tôi được đội chiếc mũ lưỡi trai in chữ USA. Cảm giác rất ngầu", Haven phấn khích kể về cảm giác tự hào khi được thi đấu vì nước Mỹ. 

    Haven đang tích cực tập luyện cho kỳ thế vận hội dành cho các vận động viên khuyết tật diễn ra ở Tokyo vào năm 2020. Cô bé 15 tuổi coi vinh dự này là "đỉnh cao trong đời".

    "Cô bé không sợ hãi, nao núng", huấn luyện viên nhận xét. "Con bé là một ví dụ điển hình cho thấy bạn vừa có thể là một vận động viên đỉnh cao tập luyện cật lực vừa vẫn là một đứa trẻ vô tư". 

    Khi không tập luyện hay bận rộn học hành, Haven dành thời gian làm đại sứ đại diện cho những người khuyết tật. Cô bé đến thăm những quân nhân bị cụt chân tay, tham gia những buổi trò chuyện với học sinh phổ thông, ở đó Haven nói về những mặt tích cực khi ta khác biệt. Dù lớn lên giữa những con người lành lặn, Haven chưa bao giờ cảm thấy yếu đuối và mặc cảm về sự khiếm khuyết của mình. 


    Haven Shepherd (ngoài cùng bên phải) chụp cùng các chị gái. Ảnh: BBC.

    "Tôi có hai lựa chọn. Tôi có thể trở thành con người đầy sợ hãi và luôn cảm thấy bị tổn thương hoặc tôi có thể nghĩ: 'Ồ, anh tấn công tôi bởi vì ghen tị với đôi chân chất phát ngất này'". Và tôi nghĩ theo cách thứ hai".

    Gia đình Shepherd dự định sẽ đưa con gái về Việt Nam sau thế vận hội 2020 để cô bé hiểu về cội nguồn của mình, ông Rob chia sẻ.

    Sắp bước sang sinh nhật 16 tuổi, Haven chuẩn bị phải làm quen với cuộc sống độc lập. Từ trước đến nay, Haven và mẹ Shelly như hình với bóng. Hàng ngày, bà chở con gái đến trung tâm tập luyện. Nhưng sắp tới, Haven sẽ tự lái xe. "Tôi nghĩ ở trên xe, tôi sẽ gọi điện cho mẹ chỉ để nghe tiếng nói thân thuộc của bà. Bởi vì tôi yêu mẹ lắm", Haven thổ lộ. 

    Nhắc đến cha mẹ ruột, Haven không có chút oán hận. "Tôi nghĩ tình cảnh của mình chính là lý do giải thích tại sao chúng ta không nên sống một cuộc đời vô định". 

    VietHome (Theo VnExpresss)

  • Sang Mỹ khi 18 tuổi, không bằng cấp, tiếng Anh nhưng nay chị Hằng đang làm trong một công ty xuất nhập khẩu và kinh doanh thêm.

    Trong ngôi nhà xinh đẹp ở thành phố Boise (Idaho, Mỹ), chị Hằng Palmer, 31 tuổi, đang có cuộc sống viên mãn cùng ông xã David và hai con. Không như một số phụ nữ tại đây, chị Hằng chưa từng yên phận để chồng nuôi mà ngay từ lúc mới chân ướt chân ráo sang Mỹ, chị đã tự nhủ phải đứng trên đôi chân mình. 

    Hai con chị hiện 8 và 6 tuổi. 

    Song, không bằng cấp, tiếng Anh muốn nói gì phải dùng từ điển, chị đã phải chịu muôn vàn tủi nhục, trước khi có được công việc bao người mơ ước trong một công ty xuất nhập khẩu của châu Âu. Là người châu Á duy nhất trong công ty này nhưng chị được cấp trên ưu ái giao cho phụ trách các đối tác quan trọng. 

    Mỗi ngày hiện tại, chị phải khai thuế hải quan, xuất nhập khẩu, cùng nhiều dịch vụ khác cho 10 công ty mình chịu trách nhiệm. Đêm về, chị lại quản lý việc kinh doanh hàng mỹ nghệ từ Việt Nam sang Mỹ, cùng dịch vụ ship hàng về Việt Nam cũng như nội địa Mỹ. 

    Người phụ nữ đến từ Việt Nam - nhỏ, gầy và đen nhưng ánh mắt đầy cương nghị.
     

    Vợ chồng chị Hằng hạnh phúc bên hai con.

    Ngay từ khi còn nhỏ, chị Hằng (ở Trảng Bom, Đồng Nai) đã ra dáng một người con cả đảm đang. Bố làm thợ hàn, mẹ chạy chợ, Hằng đảm đương mọi việc trong nhà. Cuộc sống của cô thiếu nữ xáo trộn khi mùa hè năm 2002 bà nội từ Mỹ về nước, dẫn theo một chàng trai ngoại quốc. Bà nội Hằng rất muốn ghép đôi cô cháu gái với anh chàng tốt tính này nhưng Hằng đang tuổi ăn, tuổi chơi nên ghét ra mặt. 

    David (năm đó 26 tuổi) chia sẻ thích Việt Nam nên anh theo chân bà sang đây du lịch. Thời gian ngắn ở đây, có không ít cô gái Việt theo đuổi, nhưng chẳng hiểu sao khi gặp Hằng, nhìn thấy cô bé gầy nhẳng mà ương bướng, anh lại thấy thú vị. David càng nhìn chằm chằm, càng bị Hằng xua đuổi như "đỉa phải vôi". 

    "Anh ấy ở nhà mình 3 tuần. Mình rất khó chịu, lạnh lùng, ăn nói cộc lốc. Cư xử tệ vậy mà anh ấy cứ dịu dàng, ngọt ngào" chị Hằng nhớ lại. 

    Một lần cả gia đình Hằng dẫn David đi Đà Lạt. Vì ghét quá nên ăn cơm xong, Hằng bỏ ra ngoài chơi, không chú ý ngoài trời rất lạnh. Lát sau, David đi ra đưa cho chị cái áo. Hành động quan tâm của anh khiến chị nhìn lại thái độ của mình. 

    Khi David về nước, Hằng đồng ý cho anh một cơ hội tìm hiểu. Hai năm tiếp theo, chàng trai Mỹ đều đặn gửi tình yêu về Việt Nam qua những lá thư, cú điện thoại. Vốn lãng mạn nên anh hay tặng cô gái Việt những món quà nhỏ bất ngờ, những lá thư có các câu tiếng Việt hoặc hát cho cô nghe những bản tình ca. 

    Hai năm sau, David quay trở lại cầu hôn và đón Hằng sang Mỹ, năm đó cô vừa tròn 18 tuổi. Bà nội ở xa, nên chỉ một mình Hằng tự xoay xở cuộc sống mới. Ra đi với tâm thế hào hứng bao nhiêu thì cuộc sống xa lạ nơi đất khách và nỗi nhớ gia đình đã vùi dập Hằng bấy nhiêu. 

    Chị bộc bạch: "Suốt 4 năm trời tôi sống trong nỗi buồn chán, không quen đồ ăn, nhớ và lo cho cha mẹ, trong đầu chỉ nghĩ phải về Việt Nam thôi. Nếu không phải vì tình yêu quá lớn của chồng, gia đình chồng quá tốt thì tôi đã quay về rồi". 

    David làm marketing trong một công ty điện tử, đủ sức để nuôi vợ con và báo hiếu bố mẹ vợ. Song vợ cương quyết tự lo cho gia đình ở quê nhà nên anh buộc phải đồng ý cho chị đi làm.  

    Công việc đầu tiên là làm thu ngân trong siêu thị, nhưng vì khả năng giao tiếp kém nên Hằng luôn bị nhìn bằng ánh mắt coi thường. Có lần, chị làm trong một quán ăn của người Việt, nhưng cũng thường xuyên bị bà chủ quát mắng, sỉ nhục. Kiếm một công việc rất khó khăn nên chị đã nuốt nước mắt vào trong.

    David luôn ủng hộ và giúp đỡ mọi việc vợ làm, miễn chị vui.

    Năm 2010, Hằng xin vào một công ty may mặc với mức lương 8 đô-la/giờ. Công việc ban đầu cũng rất khó khăn khi chị không biết may nên thường bị những đồng hương người Việt chê bai: "Chắc chắn sẽ bị đuổi trong vòng một tuần" hoặc "Trời ơi, coi nó may nè"... 

    Ba tháng sau, công ty tuyển vị trí quản lý chăm sóc khách hàng. Chị Hằng nộp hồ sơ ứng tuyển, cùng với 15 người có kinh nghiệm lâu năm. Biết chuyện, vẫn những đồng nghiệp kia nói: "Mày trèo cao quá, người châu Á mà đòi lên chức". 

    "Lúc mình vào phỏng vấn, người quản lý đã hỏi: 'Cho tôi biết lý do tại sao nên chọn bạn, khi bạn mới làm được 3 tháng'. Mình xoáy thẳng vào mắt người quản lý trả lời kiên quyết: 'Vì tôi muốn chức vụ đó và tôi tin sẽ làm tốt hơn những người khác'", chị thuật lại. 

    Thật bất ngờ, họ đã chọn cô gái Việt vì thái độ quá tự tin của chị. Đây cũng là bước ngoặt lớn kể từ khi Hằng đi làm trên đất Mỹ.  

    Bốn năm sau công ty may đóng cửa. Hằng đi học làm móng, nhưng tiếp xúc một thời gian ngắn, chị không thấy đam mê với công việc nên từ bỏ, dù lương khá cao. Cùng lúc đó, có một công ty xuất nhập khẩu của châu Âu tuyển người làm. Ban đầu khi đọc yêu cầu tuyển dụng, chị cũng sợ vì có 10 đòi hỏi, quan trọng nhất là bằng cấp mà chị thì không có. Nhưng vẫn với thái độ "không có gì để mất", Hằng tự tin tham dự phỏng vấn cùng 40 đối thủ. 

    "Mình vẫn mặt dày lắm, không kinh nghiệm mà vẫn tỏ ra chuyên nghiệp, ăn nói tự tin. Hạnh phúc vỡ òa khi họ nói sẽ chọn mình", chị hạnh phúc khoe.
     
    Với sự tự tin và niềm đam mê, chị Hằng nhanh chóng hòa nhập công việc. Đầu năm 2017, chị Hằng lập kỷ lục và được thư khen ngợi của sếp khi chỉ trong một ngày đã thông quan 31 chuyến hàng vào Mỹ. 



     
    Bức thư của sếp khen ngợi chị Hằng đã lập kỷ lục khi thông quan 31 chuyến hàng từ Singapore vào Mỹ chỉ trong một ngày.

    Năng lực được ghi nhận, trọng trách được giao càng lớn. Chị Hằng trở thành nhân viên quan trọng của công ty. Mới đây, chị còn nhận được 4 lời mời từ các công ty xuất nhập khẩu khác, trả một mức lương cao hơn nhưng vì quý người sếp đã nâng đỡ mình nên chị vẫn gắn bó với công ty này. 

    Cũng từ đây, bà mẹ hai con đã nảy ra ý tưởng nhập hàng hoá do người Việt làm để cung cấp cho thị trường Mỹ. Tiếp đó, chị kinh doanh thêm dịch vụ ship hàng trong nội địa Mỹ và ship hàng về Việt Nam. Trong thời gian tới, chị sẽ tập trung vào việc nhập cà phê organic của Việt Nam bán cho các đối tác nước ngoài.

    David, 41 tuổi, giãi bày anh rất hài lòng với sự trưởng thành của vợ và sẵn sàng gánh vác mọi công việc gia đình để chị có thể theo đuổi đam mê. "Cô ấy đã gây dựng được sự nghiệp cho mình từ con số 0. Gia đình, bạn bè tôi đều rất nể phục cô ấy. Chỉ cần vợ cười hạnh phúc thì tôi có thể làm bất cứ việc gì". 

    Chị Hằng cảm kích chia sẻ, chồng đúng là món quà tuyệt vời nhất ông trời đã ban cho và may mắn chị đã không bỏ qua. Trong hơn chục năm sống cùng nhau, anh đã ở bên chị mọi lúc, chia sẻ cùng chị mọi cay đắng, ngọt bùi.
     
    "Biết mình nhớ nhà nên anh tự lên mạng học cách nấu những món ăn Việt Nam. Anh ấy học văn hóa Việt để mang vào cuộc sống hàng ngày. Vào các dịp lễ Tết, anh tự biết đi mua đồ về trang trí. Có bộ phim Việt nào hay là anh mang về cho mình xem khiến mình cảm giác đang ở quê nhà...", giọng xúc động, chị cho biết.
     
    Trên Facebook cá nhân, chị Hằng từng viết: "Như quả trứng, nếu chờ bị vỡ từ bên ngoài thì nhất định bạn sẽ là món ăn của người khác. Nếu bạn có thể đánh vỡ mình từ bên trong, như vậy mới thực sự tái sinh". 

    Bản thân chị cũng tự mổ vỏ mà ra để trưởng thành như hôm nay.

    VietHome (Theo VietnamMoi)

  • Người mẹ can trường ấy vẫn luôn bên cạnh chăm sóc, đồng hành cùng cậu con trai bại não bẩm sinh để vượt qua mọi nghịch cảnh trong cuộc sống.

    Trong căn phòng nhỏ vỏn vẹn bốn bức tường và chiếc máy vi tính cũ, có một cậu bé 9 tuổi mang tên Vũ Quốc Hùng bắt đầu tự đi tìm niềm vui, nuôi hy vọng cho chính mình từ những con chữ ‘ê, a’, những nốt nhạc trắng đen được viết từ đôi chân gồng gắng từng chút, từng chút một.

    Vũ Quốc Hùng bên cạnh người mẹ của mình.

    Mang trong mình căn bệnh bại não thể co cứng, tưởng chừng mọi cánh cửa hy vọng đã đóng lại, thế nhưng, ý chí và nghị lực mạnh mẽ giúp Hùng vượt lên nghịch cảnh u tối đó. Trở thành một nhạc sỹ 9x được bao bạn trẻ ái mộ, những ca khúc của Hùng đã chinh phục rất nhiều trái tim yêu nhạc, từng câu từng chữ nhẹ nhàng đi vào lòng người.

    Và để có được ngày hôm nay, phía sau chiếc áo vest cài nơ của chàng trai thiên tài đó, luôn có hình dáng một người phụ nữ kề bên, chăm lo từ giấc ngủ, bữa ăn, từng vui buồn dù là vụn vặt nhất.

    Thiên Ngôn - Chàng trai truyền cảm hứng và nghị lực cho bao người.

    Một chàng trai hơn 70 kg lại không thể tự mình vệ sinh cá nhân, không thể đi lại, không thể nói chuyện tròn vành rõ chữ từng từ. Sẽ phải làm thế nào, sẽ khó khăn đến nhường nào, sẽ đau lòng đến thế nào?

    Người mẹ với sức mạnh can trường mang tên Tạ Thị Mùi đã 25 năm đồng hành cùng con trai, 25 năm đôi chân đưa con đi muôn phương, 25 năm đối đầu với trăm ngàn gian lao, khó nhọc, tủi cực, cứ thế mang vác trên vai mình nỗi xót con nhưng không một lần từ bỏ.

    Thiên Ngôn đã cho ra đời rất nhiều ca khúc được giới trẻ đặc biệt yêu thích.

    Và những năm dài tháng rộng phía trước, cô sẽ cùng con đi tiếp hành trình chẳng hề dễ dàng ấy, nhưng phía cuối con đường, rất nhiều hoa thơm đã nở, rất nhiều ngọn đèn đã sáng, rất nhiều cái ôm đã đứng đợi…

    Công việc của cô Mùi ư? Không phải một giáo viên, không phải một người nội trợ, mà là chăm con và yêu con. Cô Mùi tâm sự, ngày sinh Hùng là một ngày hè oi ả, niềm vui đón con trai đầu lòng chưa kịp đong đầy thì cô nhận thấy Hùng phát triển chậm hơn so với trẻ cùng lứa.

    Hùng được 6 tháng tuổi nhưng chưa biết bò, chưa biết lẫy, bàn tay thường nắm chặt… Gia đình quyết định đưa Hùng đi khám, và nhận về tiếng sét ngang tai: Hùng bị bại não bẩm sinh. 

    Thượng đế luôn công bằng, đừng vội nản chí và bỏ cuộc.

    Cuộc chiến với bệnh tật, cuộc chiến với sự khốc liệt của cuộc sống từ đó bắt đầu. Gác lại hết mọi công việc, ròng rã muôn nẻo cùng con đi tìm điều kỳ diệu. ‘Mỗi ngày, cô lại bế Hùng đi xích lô từ Thanh Xuân đến Bệnh viện Nhi Trung ương để học lớp phục hồi chức năng cho con.

    Có bệnh thì vái tứ phương, cứ nghe ai mách ở đâu có thầy lang, bác sĩ nào chữa trị được là vợ chồng, cái con bồng bế nhau đi. Xa xôi đến mấy, vào Nam, ra Bắc cô chẳng ngại, chỉ mong Hùng có thể đến trường, đi lại bình thường, như vậy trong lòng Hùng mới thoát khỏi sự tự ti, mặc cảm…’.

    Nam Cường bật khóc khi gặp gỡ nhạc sĩ Vũ Quốc Hùng - Thiên Ngôn.

    Nhưng có lẽ, điều kỳ diệu nằm ở chính cô và Hùng, Hùng luôn nở nụ cười của tinh thần lạc quan, ý chí quyết tâm sắc hơn sắt đá và đặc biệt là tài năng âm nhạc thiên bẩm. Những ca khúc tuyệt vời được viết lên từ đôi chân co quắp bám víu lấy từng phím đàn nhưng vô cùng da diết, sâu sắc.

    Cả cuộc đời lặng lẽ nuốt hết những giọt đắng vào tim để tiếp tục hành trình với con trai, chẳng một lần than vãn, chẳng một lần muốn buông xuôi. Là một người phụ nữ thì được quyền yếu đuối, nhưng là một người mẹ thì không, là mẹ của Hùng lại càng không được phép yếu đuối!

    Niềm đam mê mãnh liệt với âm nhạc đã giúp chàng trai trẻ thực hiện được ước mơ sáng tác của mình.

    Hùng, cậu bé lết từng mét vuông gạch đến bên ô cửa sổ nhìn ngắm tia sáng mặt trời đang chiếu rọi, đã trở thành một nhạc sỹ thực thụ, nghệ danh là Thiên Ngôn. Cái tên Thiên Ngôn thật hay, và đẹp hơn nữa khi người ta được thấy nụ cười luôn túc trực trên gương mặt chàng trai ấy.

    Với nghệ danh là Thiên Ngôn, Hùng đã tạo ra những sản phẩm âm nhạc được rất nhiều người yêu thích và đón nhận như ca khúc Dù không là định mệnh (Hồng Dương M4U thể hiện), Đừng bắt em phải quên (Miu Lê), Sợ mất em (Nam Cường), Hạnh phúc của anh (Tăng Nhật Tuệ), Nụ cười hạnh phúc (Vũ Duy Khánh),… 

    Nhờ tình yêu thương bao la của mẹ, Hùng đã luôn vui vẻ lạc quan.

    Có rất ít nghệ sĩ đã từng hợp tác và làm việc với những sáng tác của Vũ Quốc Hùng biết được câu chuyện cuộc đời của chàng nhạc sĩ trẻ. Chỉ đến khi có dịp gặp mặt trực tiếp như ca sĩ Nam Cường, anh mới thực sự bất ngờ, khi một người nói khó khăn, chân tay co quắp, phải đi lại nhờ xe lăn, lại có thể tạo nên những điều không phải ai cũng làm được như thế.

    Nếu hôm nay, chỉ vì công việc không như ý mà đã nghĩ tới việc từ bỏ tương lai, nếu hôm nay vì chuyện tình yêu tan vỡ mà muốn tự tử, nếu hôm nay, chỉ vì một chuyện không như ý mà nhậu say bí tỉ rồi làm dăm ba chuyện mất kiểm soát… thế chẳng phải quá có lỗi với cuộc đời sao?

    Nếu một ngày mỏi mệt, về nhà với mẹ thôi. Về nhà, mọi bão giông đều dừng sau cánh cửa. Chỉ có hơi ấm của mẹ. Vì mọi bà mẹ trên thế giới này, đều thật vĩ đại!

    Viethome (theo tinnhanhonline)

  • Những người Việt thành đạt và có tầm ảnh hưởng thế giới trong các lĩnh vực khác nhau sẽ cùng thảo luận về mục tiêu nâng tầm thương hiệu quốc gia.

    Diễn đàn Người Việt có tầm ảnh hưởng (VGLF) lần thứ nhất do Hội Khoa học và Chuyên gia Việt Nam Toàn cầu (AVSE Global) phối hợp với Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài tổ chức vào ngày 30-31/3 tới, dưới sự bảo trợ của Bộ Ngoại giao.

    Tỷ phú gốc Việt Hoàng Chúc. Ảnh: Le Monde

    Dự kiến diễn ra tại lâu đài Salomon de Rothschild, Paris, VGLF 2019 sẽ tập trung vào chủ đề "Nâng tầm thương hiệu Việt Nam" nhằm đánh thức tiềm lực quốc gia, đưa thương hiệu và giá trị Việt cạnh tranh trên trường quốc tế, đồng thời đặt nền móng đầu tiên cho mạng lưới Người Việt có tầm ảnh hưởng. 

    Diễn đàn có sự tham gia của nhiều diễn giả uy tín cùng 200 khách mời danh dự là người Việt thành đạt và có tầm ảnh hưởng trên toàn thế giới trong các lĩnh vực khác nhau, từ chính trị gia, nhà khoa học, doanh nhân, đến bác sĩ, luật sư, nghệ sĩ như tỷ phú Hoàng Chúc, GS.BS Đinh Xuân Anh Tuấn, chuyên gia công nghệ - giám đốc chương trình E-accessibility Cao Antoine, Jessica Minh Anh - người mẫu "thay đổi làng thời trang thế giới".

    Chương trình bao gồm các phiên trình bày và thảo luận giữa các diễn giả và khách mời, giữa các doanh nghiệp và các đối tác triển vọng về các chủ đề Xây dựng thương hiệu Việt Nam, Nông nghiệp, Du lịch, Công nghệ đổi mới và tăng trưởng, Văn hóa và con người.

    Bên lề diễn đàn sẽ là các buổi trao đổi cho doanh nghiệp và các dự án lớn của cá nhân với các tập đoàn hàng đầu của Pháp. Ngoài ra, chương trình còn có tiệc tối du thuyền trên sông Seine và chương trình biểu diễn nghệ thuật của các nghệ sĩ hàng đầu Việt Nam.

    Người mẫu gốc Việt Jessica Minh Anh. Ảnh: J Model Management

    Hội Khoa học và Chuyên gia Việt Nam toàn cầu là một tổ chức tập hợp các chuyên gia, trí thức người Việt Nam ở Pháp và một số nước với mục tiêu tham gia đóng góp cho Việt Nam. Hội thành lập năm 2011, hiện có gần 200 thành viên với mạng lưới liên kết khoảng 30.000 người.

    Những năm gần đây, AVSE triển khai nhiều hoạt động hợp tác trong nước, chủ yếu tập trung vào các dự án về giáo dục, công nghệ, kinh tế - tài chính, phát triển bền vững và thu hút nhân tài.

    Diễn đàn được xem là bước đi đầu tiên và quan trọng cho một chiến lược dài hạn nhằm thu hút, kết nối và xây dựng mạng lưới tài năng người Việt và gốc Việt trên toàn thế giới.

    Viethome (theo VnExpress)

  • Hai du khách Việt Nam đã được đài truyền hình địa phương ở Orlando, Florida, phỏng vấn sau khi họ khống chế thành công một kẻ trộm đột nhập vào phòng khách sạn của mình.

    Cảnh sát thành phố Orlando thuộc bang Florida cho biết hai du khách đến từ Việt Nam đã khống chế thành công một kẻ đột nhập vào phòng khách sạn của họ, theo Fox 35 Orlando hôm 7/3 đưa tin.

    Tan Duong (trái) và Anh Nguyen trò chuyện với cảnh sát. Ảnh: Fox 35 Orlando.

    Hai vị khách này đang trải qua đêm đầu tiên tại Florida và họ phát hiện một người lạ trong phòng mình tại khách sạn Travelodge ở khu trung tâm Orlando.

    Một trong hai du khách tên Anh Nguyen cho biết: "Tôi kiểm tra lại mọi thứ, trong đó có ví, điện thoại và điện thoại của bạn tôi. Tôi hét lên và thu gom đồ đạc, bạn tôi thức dậy và khống chế bà ta".

    Cảnh sát cho biết vị khách còn lại tên Tan Duong đang khống chế kẻ đột nhập khi họ có mặt.

    "Bà ta cố gắng chạy thoát nhưng may mắn là cảnh sát đã tới", Tan Duong chia sẻ.

    Theo cảnh sát, kẻ đột nhập được xác định là Nicole Watkins, một phụ nữ 40 tuổi vô gia cư, đã cố gắng trốn chạy khi bị đưa đi giam giữ. Người này có mang theo dụng cụ sử dụng ma túy và sẽ phải đối mặt với các cáo buộc đột nhập, tàng trữ ma túy và trộm cắp. 

    Hai vị khách chia sẻ họ là những nhà làm phim, sẽ tham dự một festival phim trong tuần này và chưa từng nghĩ sẽ phải đối mặt với tình huống giống trong phim đến vậy.

    "Thật sự lo lắng vì đây là lần đầu tiên chúng tôi đến đây", Tan Duong cho biết.

    Viethome (theo Zing)

  • Cô gái Việt Nam di cư đến Úc cùng gia đình theo diện 3 "không": Không tiền, không ngoại ngữ, không chỗ dựa nhưng sở hữu những phẩm chất "có" đầy đáng giá: Có nghị lực, có quyết tâm, có ý chí.

    Lê Thị Thái Tần, thường được biết đến với tên gọi Tần Lê, có thể coi như "ngôi sao" trong giới công nghệ. Năm 2010, chị đã gây chấn động cả thế giới khi sáng tạo ra thiết bị đọc sóng não EPOC, giúp con người chỉ dùng suy nghĩ nhưng vẫn điều khiển được các vật thể trong thế giới ảo và sau này là thế giới thực.

    Tuy nhiên, để có được thành công như ngày hôm nay, Tần Lê đã phải trải qua rất nhiều khó khăn, thử thách mà ít người có thể ngờ tới. Chị kể tại diễn đàn danh tiếng của nữ giới, TEDxWomen rằng chị rời Việt Nam từ khi 4 tuổi cùng bà ngoại, mẹ và em gái để đến Úc theo diện nhập cư: không tiền, không ngoại ngữ, không chỗ dựa.

    4 người phụ nữ của 3 thế hệ tạo lập cuộc sống mới cùng nhau ở Footscray, vùng ngoại ô, nơi đa phần đều là những người nhập cư nghèo khổ, nói thứ tiếng Anh bập bẹ giống họ.

    "Chúng tôi rất nghèo, từng đồng tiền đều được cân nhắc nhưng tiền học thêm Tiếng Anh và Toán luôn được đặt riêng ra, dù phải bớt chi tiêu vào các khoản khác. Thường thì là các khoản cho quần áo mới".

    "Chúng tôi luôn mặc đồ cũ, mang hai đôi tất đi học để đôi này che lỗ thủng của đôi kia, mặc bộ đồng phục dài tới mắt cá vì cần phải mặc tới 6 năm nữa".

    Tuy nhiên nỗi khổ vì thiếu thốn vật chất có lẽ không đáng sợ bằng sự đau đớn trong tinh thần. Dù không thường xuyên nhưng Tần Lê cho biết chị rất đau lòng khi bạn bè chế giễu là "đồ mắt hí" hay đôi khi trên tường xuất hiện những dòng chữ "bọn Châu Á, về nhà đi".

    "Nhưng về nhà là về đâu", chị tự hỏi.

    Bối cảnh khó khăn cộng với hình ảnh kiên cường của mẹ, dù phải làm việc trong dây chuyền sản xuất ô tô 6 ngày/tuần, mỗi ngày 2 ca nhưng vẫn tìm được thời gian để học Tiếng Anh và lấy chứng chỉ công nghệ thông tin, là động lực khiến Tần Lê cố gắng mỗi ngày.

    Cùng lúc chị sống trong 2 thế giới song song: Một thế giới của những mảnh đời bấp bênh, tổn thương sâu sắc bởi bạo lực, nghiện ngập và cô quạnh; còn ở một thế giới khác, chị là học sinh gốc Á điển hình, luôn đặt ra yêu cầu khắc nghiệt với bản thân để tiến về phía trước.

    Nhờ sự cố gắng không ngừng, cô gái gốc Việt hoàn thành sớm chương trình phổ thông tại Úc khi mới 16 tuổi. Sau đó, chị được nhận được nhận vào Đại học Monash danh giá và tốt nghiệp loại ưu chỉ trong vòng 3 năm ở cả hai ngành Luật, Thương mại.

    Sự nghiệp rộng mở khi Tần Lê trở thành luật sư của hãng luật hàng đầu thế giới FreeHills, nhưng cũng lúc này chị từ bỏ để theo đuổi con đường khởi nghiệp trong một lĩnh vực hoàn toàn không liên quan đến ngành học: nghiên cứu công nghệ phát triển bộ não con người.

    "Trên thế giới có 7 tỷ người, nghĩa là có 7 tỷ bộ não, nhưng 2 tỷ trong số đó mắc các bệnh về thần kinh, đột quỵ, trầm cảm, mất trí nhớ khi về già… Đấy là chỉ nói đến bệnh tật, còn chưa nói trong tương lai trí tuệ nhân tạo (AI) có khả năng ưu việt vì học hỏi nhanh, lại tích lũy được lượng kiến thức khổng lồ con người đã xây dựng trong hàng ngàn năm. Muốn xây dựng một thế hệ mới cạnh tranh với AI thì phải làm sao cải thiện được bộ não người".

    "Vì yếu tố này mà mình chọn lĩnh vực rất xa vời là công nghệ não. Mình nghĩ trong tương lai, con người cần có bộ não tốt hơn, hạn chế bệnh tật, tương tác được với toàn bộ hệ thống thông tin xung quanh", Tần Lê cho biết.

    Năm 2003, Tần Lê cùng người đồng sáng lập Đỗ Hoài Nam thành lập Emotiv System, với ý tưởng dùng ý nghĩ và cảm xúc để điều khiển thiết bị điện tử. Sau 7 năm nghiên cứu, ý tưởng thành hiện thực vào 2010 với chiếc mũ đọc sóng não EPOC gây sốt toàn cầu, thu về hơn 10 triệu USD.

    Thành tựu này đưa Tần Lê, ngay trong năm đó, lọt vào danh sách Những phụ nữ có tầm ảnh hưởng nhất trên thế giới trong lĩnh vực công nghệ của Fast Company. Cùng với một người gốc Á nữa, chị cũng vinh dự nằm trong danh sách của Forbes về 50 gương mặt cần biết trong năm 2011.

    Đặc biệt hơn, sản phẩm của Emotiv còn gây chú ý với giới truyền thông khi năm 2017, Rodrigo Mendes, một người bị bại liệt ở Brazil đã tự lái được chiếc xe của giải đua công thức một (F1) nhờ sử dụng chiếc mũ đọc sóng não Epoc.

    Với công nghệ điện não đồ được kết nối với xe qua một hệ thống máy tính, chiếc mũ giúp đo điện não của người đội và cho phép Mendes điều khiển xe bằng ý nghĩ. Sau quá trình tập luyện nhiều tháng, Mendes có thể điều khiển xe tăng tốc bằng cách tưởng tượng mình đang ăn mừng một bàn thắng bóng đá. Để rẽ phải, anh nghĩ mình đang ăn thứ gì đó thật ngon lành còn rẽ trái là hình ảnh Mendes đang nắm tay lái một chiếc xe đạp.

    Đến nay, ngoài trụ sở chính ở Mỹ, công ty của Tần Lê hiện có văn phòng ở Australia và Việt Nam. CEO gốc Việt kỳ vọng thị trường trong nước sẽ giúp chị thực hiện được mục tiêu đảm bảo ứng dụng phát triển gần gũi với tất cả mọi người trên thế giới, chứ không chỉ dành cho người giàu có ở các nước phát triển. 

    VietHome (Theo Cafe Biz)

  • Từ một cô gái tự ti vì ngoại hình thấp lùn, kém xinh, kém ngoại ngữ, chị Phương Thy (39 tuổi) nay đã trở thành phụ nữ Việt thành đạt tại Mỹ với một tổ ấm hạnh phúc.

    Với vóc dáng bé nhỏ và xấu xí, từ nhỏ, chị Phương Thy (39 tuổi – TP.HCM) luôn phải sống khép mình trong thể giới của những “chú vịt”. Chị chưa bao giờ dám nghĩ đến câu chuyện có một tình yêu đẹp như bao cô gái khác. Thế rồi, vào ngày định mệnh, chính mẹ ruột đã se duyên cho cô con gái xấu xí với một người lính Mỹ già vừa cao vừa to.

     Đám cưới chị Thy được diễn ra tại Mỹ với sự có mặt của gia đình chú rể Robert.

    Tình yêu của 2 con người chẳng có gì là của nhau phát triển theo đúng quy luật. Dù ở cách nhau nửa vòng trái đất, ngôn ngữ khác biệt nhưng họ vẫn yêu thương, nguyện cho đi tình cảm chân thành trong trái tim.

    Tình yêu với những bức thư mẹ viết hộ

    Kể về mối tình thứ 2, chị Phương Thy hào hứng nhớ lại: "Tình cờ, một người bạn định cư ở Mỹ đã nhờ mẹ tôi giới thiệu cho bạn thân của họ (anh Robert A. Hart người Mỹ - PV) một cô gái ở Việt Nam để trò chuyện, tâm sự. Khi đó, mẹ đã giới thiệu chính tôi cho người đàn ông ấy với mong muốn con gái có thể trau dồi thêm trình độ tiếng Anh và thêm bạn mới”.

    Chị Thy và chồng, anh Robert.

    Cô gái gốc Sài Gòn và người đàn ông Mỹ bắt đầu làm quen từ tháng 7/2000 thông qua những email ngắn. Đặc biệt, vì không thành thạo ngoại ngữ, chị phải nhờ mẹ giúp đỡ bằng cách viết tiếng Việt, sau đó, mẹ dịch ra tiếng Anh và gửi cho Robert. Mỗi ngày, họ trao đổi khoảng 2 bức thư. Thi thoảng, Robert có gọi về nói chuyện và mẹ của Thy chính là người thông dịch giúp cả hai.

    Chị Thy tâm sự: “Mẹ tôi là người rất giỏi tiếng Pháp và từng làm thông dịch. Sau đó, mẹ đi học thêm tiếng Anh. Dần dần, mẹ thành thạo 2 thứ tiếng nước ngoài, đi dạy thêm nhiều ở các trường ĐH sau giải phóng. Nhờ đó, mẹ mới có thể là cầu nối giúp tôi và Robert nói chuyện hàng ngày”.

     Bức hình cưới của chị Phương Thy và chàng lính Mỹ hơn 12 tuổi.

    3 tháng miệt mài email qua lại, anh Robert quyết định tới Việt Nam thăm chị Thy và gia đình. Chị kể, những gì biết về Robert chỉ đơn thuần là một người lính Mỹ, hơn 12 tuổi và rất to béo. Vì vậy, chị không mường tượng được tính cách của anh ra sao. Tuy nhiên, lần đầu gặp anh tại sân bay Tân Sơn Nhất, những băn khoăn trong chị đã được giải đáp.

    “Quả thực, anh ấy mập và to lớn quá! Tôi nhìn cảnh lệ khệ kéo vali mà thương xót. Thấy tôi, anh đã chạy lại gần ôm trọn vào lòng – cái ôm chứa đựng sự chân thành, thật thà. Khi ấy, cơ thể anh toát ra một mùi thơm dịu nhẹ khiến tôi như chết ngất, nguyện trao hết tình cảm trong trái tim”, chị Thy xúc động.

    5 ngày ở Sài Gòn, chị Thy đưa Robert đi dạo khắp thành phố và ăn những món đặc sản. Với chừng ấy thời gian đủ để người lính Mỹ cảm nhận được tính cách dễ thương, tốt bụng của cô gái Sài thành bé nhỏ.

    Cái kết ngọt của tình yêu “ảo”

    Sau khi Robert trở về đất Mỹ, cặp đôi tiếp tục liên lạc, tâm sự qua email. Vì vậy, vốn từ vựng của chị Thy ngày càng khá hơn nhưng để viết những lời bày tỏ tình cảm, chị vẫn nhờ đến người mẹ.

    Một năm sau lần đầu gặp mặt, anh Robert quyết định về Việt Nam làm thủ tục kết hôn với chị Thy. Để đưa ra quyết định theo người đàn ông lạ đến xứ người, chị Thy băn khoăn, lo lắng rất nhiều.

    Chị bảo, chị chưa bao giờ đi xa Sài Gòn nên không biết cuộc sống sẽ ra sao, huống chi đó là một đất nước xa xôi hàng vạn dặm. Hơn nữa, chị chưa thực sự hiểu hết con người của Robert. Chị sợ khi đã qua Mỹ, Robert sẽ bộ lộc bản chất thật hoặc thay đổi, không còn yêu thương chị.

    Cuối cùng, chính tình yêu mãnh liệt xen sự chân thành đã giúp chị Thy vượt qua mọi rào cản tâm lý. Chị quyết định đánh liều số phận với chàng lính Mỹ nhiều tuổi. “Ngày cưới, mẹ tôi chỉ làm mấy mâm mời họ hàng, làng xóm sang chung vui coi như báo hỉ. Không ít người đã cười nhạo, mỉa mai gia đình tôi ham giàu gả con cho Tây. Tôi biết mẹ có buồn nhưng bà chấp nhận bỏ qua và mong tôi sống hạnh phúc bên Robert”, chị Thy nghẹn ngào.

    Tháng ngày mới đặt chân lên xứ người, chị Thy gặp vô vàn khó khăn về ngôn ngữ và văn hóa. Chị cho biết, có những lúc, chị nói hoặc ra hiệu mà ông xã và bố mẹ chồng không hiểu. Chị đành đánh vần từng chữ cái để họ có thể hiểu hàm ý câu nói của chị. May mắn, bố mẹ chồng chị khá tâm lý với con dâu nên làm đủ việc để chị thoải mái và không có cảm giác lạc lõng, cô đơn như đưa đi mua sắm, tìm lớp học tiếng Anh,…

    Bên cạnh ngôn ngữ bất đồng, chị Thy còn gặp khó khăn về văn hóa khác biệt. “Ở Mỹ, họ hay khen để động viên tinh thần. Nhưng, tôi không hiểu, có gì nói đó nên nhiều khi lỡ lời khiến anh chị em trong gia đình buồn. Về nhà, ông xã nhắc khéo mới biết cách rút kinh nghiệm lần sau. Ngoài ra, tôi đi mua đồ cũng cần học cách xếp hàng đợi, không chen lấn…”, chị Thy cho hay.

     Sau thời gian chung sống, họ đã có 2 nhóc tỳ đáng yêu: bé Samuel (12 tuổi) và Mai Ann (6 tuổi).

    Cuộc hôn nhân đầy viên mãn

    Chăm chỉ học thêm tiếng Anh, vốn từ vựng của chị Thy ngày một nhiều. Chị được mẹ chồng giới thiệu vào một công ty địa ốc. Sau 6 năm, chị đã xin vào cơ quan nhà nước với mức lương cao hơn. Hiện tại, chị đang làm quản lý hồ sợ trợ cấp cho các gia đình trong thành phố Oklahoma.

    Trong thời gian làm tại công ty địa ốc,  chị Thy biết nắm bắt cơ hội kinh doanh. Năm 2002, vợ chồng chị mua căn nhà theo suất lính của chồng. Theo đó, số tiền được trả trong 30 năm, nhưng 7 năm họ đã trả nợ xong. Căn thứ 2 cũng được vay theo dạng này, trả trong 15 năm nhưng 3 năm sau đã là chủ sở hữu.

    Năm 2006, chị Thy tiếp tục đứng tên 2 căn nhà khác. Mỗi căn có diện tích khoảng 200m vuông và đang cho thuê. “Trước kia, tôi luôn mong muốn gia đình được sống trong một ngôi nhà đầy đủ tiện nghi nhưng quá đỗi xa vời. Giờ làm chủ 4 căn hộ hàng trăm mét vuông ở Mỹ như một giấc mơ vậy!”, chị Thy tâm sự.

     Robert là người chồng, cha đảm, luôn dành thời gian quan tâm, chăm sóc các con giúp chị Thy.

    Cảm nhận được sự vất vả của vợ, anh Robert dành hết phần việc chăm sóc 2 con:  bé Samuel (12 tuổi) và Mai ann (6 tuổi). Hàng ngày, anh đưa đón các con đi học vẽ, học bơi, đá bóng,… Về nhà, anh tắm rửa cho các con, chăm từng bữa ăn, giấc ngủ.

     “Robert là một người đàn ông tốt và biết yêu thương vợ con. Anh tuyệt nhiên không cho bọn trẻ làm phiền tôi khi ngủ. Thậm chí, anh còn chia sẵn thuốc bổ rồi bỏ vào túi trước khi tôi ra khỏi nhà. Thi thoảng, anh viết thư tình cho tôi để gợi nhớ tới thời còn yêu nhau, hâm nóng tình cảm vợ chồng”, chị Thy kể.

    Gần 20 năm “đầu gối tay ấp”, chị Thy được hưởng trọn tình cảm của chàng lính Mỹ năm ấy và sống rất hạnh phúc. Chị bảo, chị đã se duyên cho nhiều cặp đôi ở Việt Nam và Mỹ giống ngày mẹ ruột giúp cô đến với Robert. Trong tương lai, chị sẽ cố gắng vun đắp tình cảm cho nhiều người hơn nữa!

     Gia đình hạnh phúc của chị Thy vui mừng đón Tết Nguyên đán tại Mỹ.

    Viethome (theo Khám Phá)

  • Chào các bạn, tôi là Naomi Skinner, đến từ South East England, Vương quốc Anh. 

    Tôi đang đặt mục tiêu trở thành người đầu tiên chạy bộ từ Hà Nội vào thành phố Hồ Chí Minh. Bên cạnh việc kết bạn và học hỏi về Văn hóa Việt Nam, tôi mong muốn quyên góp để giúp đỡ cho những trẻ em nghèo được đi học và giúp phụ nữ sống tốt hơn. Trong suốt chuyến đi này, tôi sẽ ghé thăm các trường học và quỹ từ thiện ở VN. 

    Chuyến đi của tôi 100% là tự túc, những khoản quyên góp của các bạn sẽ được chuyển thẳng tới các quỹ từ thiện.

    Thật đáng buồn khi ở VN, trẻ em sẽ không thể đi học ở trường công nếu không có giấy khai sinh. Những quỹ từ thiện mà tôi tham gia, đang làm việc không ngừng nghỉ để giúp đỡ các trẻ em đường phố, trẻ mồ côi và những gia đình nghèo, nhằm hỗ trợ họ có được các giấy tờ cần thiết để đến trường. Những tổ chức này cũng cung cấp môi trường học tập an toàn, lành mạnh và vui vẻ cho các em, bên cạnh các hỗ trợ về chăm sóc y tế. 

    Tôi là một giáo viên tiểu học và đã đi dạy ở nhiều nơi trên khắp thế giới trong suốt 13 năm qua. Tôi tin rằng mỗi trẻ em đều có quyền học tập để đảm bảo một tương lai tươi sáng cho chính các em và gia đình. 

    Chuyến đi của tôi sẽ bắt đầu vào tháng 10/2019 và kết thúc vào tháng 3/2020. Hy vọng các bạn quan tâm có thể quyên góp vào các quỹ từ thiện mà tôi lựa chọn, theo địa chỉ này: https://www.gofundme.com/nam-runs-nam

    Xin chân thành cảm ơn các bạn, hãy cùng đồng hành với tôi qua blog www.namrunsnam.com nhé. 

    Viethome

  • Theo gia đình tới Australia lúc 9 tuổi, David Chiem không biết một chữ tiếng Anh nào và chẳng hiểu cô giáo nói gì khi đi học.

    Năm 1978, anh David Chiem cùng bố mẹ và hai chị gái rời Rạch Giá, Việt Nam đến Australia. Hầu như không còn của cải gì mang theo, bố mẹ anh tìm việc làm công nhân trong nhà máy còn cậu con trai 9 tuổi vào học một trường ở ngoại ô Sydney.

    Anh David Chiem

    "Tôi không nói được một từ tiếng Anh nào, dù là hello", anh kể. "Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên vào lớp. Khi cô giáo hỏi, tôi ngơ ngác vì không hiểu gì và chẳng biết trả lời sao. Lúc ấy, có một bạn gái trong lớp tiến tới chỗ tôi và nói bằng tiếng Việt: 'Cô giáo hỏi cậu tên là gì đó. Đồ ngốc!'. Tôi đã rất sốc". 

    Theo Straitstimes, từ giây phút đó, David Chiem đã quyết tâm học thật giỏi để không ai gọi mình như thế nữa. Năm học đó, anh đứng đầu lớp. Vài năm sau, anh trở thành học sinh đầu tiên của trường giành được giải thưởng về tiếng Anh, toán và nghệ thuật trong hệ thống trung học khu vực.


    David Chiem (mặc áo xám ngồi giữa) khi đóng vai chính trong phim truyền hình Australia. Ảnh: Straitstimes.

    Là gia đình coi trọng sự giáo dục, bố mẹ Chiem đã động viên và tạo điều kiện cho con cố gắng học tập. "Cha mẹ tôi luôn nói rằng có một thứ không ai có thể cướp được của mình, đó là học thức", anh kể lại.

    Bố mẹ Chiem định hướng cho anh theo đuổi ngành y nhưng khi anh 13 tuổi, một sự việc xảy ra đã làm thay đổi hoàn toàn quỹ đạo dự định đó. 

    Một lần, chị gái Chiem nghe đài phát thanh Australia thông báo đang tìm một cậu bé châu Á, có khả năng bơi lội, tầm 13-14 tuổi, làm diễn viên cho một bộ phim truyền hình dài tập. Người chị nói đùa rằng Chiem đến dự tuyển biết đâu trúng. Đêm đó, khi đi ngủ, Chiem nghĩ về cơ hội này và trong đầu anh tự hỏi - tại sao không?

    Cuối cùng, đánh bại cả ngàn đối thủ, Chiem đã được chọn làm diễn viên chính trong phim Butterfly Island và xuất hiện trên màn hình TV khắp thế giới. Cậu bé vào vai một người tị nạn bước vào cuộc sống của một gia đình đang chật vật điều hành một khu nghỉ dưỡng trên đảo. Cũng nhờ khoản thù lao đóng phim này, Chiem giúp bố mẹ mở được một sạp vải nhỏ và sau đó phát triển lên thành vài cửa hàng lớn.

    Sau lần đóng phim, được truyền cảm hứng từ sức mạnh của nghệ thuật điện ảnh, anh đã viết kịch bản cho một số chương trình khác. Rồi anh chia sẻ với bố mẹ rằng mình sẽ không trở thành bác sĩ mà chọn nghiên cứu về làm phim và diễn xuất. 

    "Tôi biết ơn bố mẹ vì đã luôn tạo cơ hội để tôi được theo đuổi giấc mơ của mình", Chiem chia sẻ.


    David Chiem và các học sinh trường MindChamps. Ảnh: The Sundaytimes.

    Theo News, trong những ngày đầu học tại trường phát thanh và truyền hình, điện ảnh Australia, Chiem đã gây bất ngờ khi đứng trước trường nói với các sinh viên mới rằng trong khi hàng triệu người có tài năng, chỉ việc nỗ lực học hỏi, nghiên cứu mới giúp họ thực sự tỏa sáng.

    Và anh cho rằng quy tắc này cũng áp dụng cho giáo dục. Anh tâm đắc với ý tưởng rằng có một phương pháp khác để giáo dục bên cạnh mô hình học vẹt và bắt chước, đó là giúp học sinh hiểu về nghệ thuật và các kỹ năng của việc làm thế nào để học và tập trung tâm trí.

    "Mặc dù bản thân học tốt ở trường, tôi luôn tò mò tự hỏi tại sao rất nhiều sinh viên không thích học và học không tốt - đó không phải vì họ kém thông minh mà bởi việc học không thu hút tâm trí họ", anh nói.

    Năm 1998, Chiem thành lập MindChamps ở Sydney - một tổ chức giáo dục sớm về học tập đột phá dựa trên các chiến lược xây dựng từ các nghiên cứu về khoa học thần kinh, tâm lý, giáo dục và sân khấu.

    Năm 2002, anh đưa MindChamps tới Singapore vì cho rằng đây là nơi giao thoa giữa phương Đông với phương tây và có tiêu chuẩn giáo dục cao. Từ đó tới nay, MindChamps luôn là hệ thống giáo dục mầm non hàng đầu ở Singapore.

    Hiện tại, MindChamps phát triển thành công ty trị giá 18,7 triệu đôla, có 11 trung tâm giáo dục ở bang New South Wales và dự định mở rộng hoạt động tại tất cả các bang ở Australia thông qua mô hình mua lại và nhượng quyền kết hợp. 

    Chiem cũng đã viết 7 cuốn sách và được công nhận là Doanh nhân tiêu biểu tại Giải thưởng các doanh nhân châu Á Thái Bình Dương năm 2010.

    VietHome (Theo VnExpress)

  • Không làm việc theo ngành nghề mình bỏ công suốt bao năm đèn sách vốn dĩ không có gì lạ. Nhưng xếp lại tấm bằng thạc sĩ, bỏ giấc mộng trở thành thầy giáo dạy toán ở đại học để đi… nuôi gà gửi về Việt Nam bán thì quả là không mấy ai nghĩ đến.

    “Hồi đó, giá ship một con gà kiểng về Việt Nam là $250, trong khi giá vốn mua gà và làm các thủ tục giấy tờ ở đây chỉ khoảng $80, cộng với chi phí làm thủ tục hải quan, kiểm tra y tế bên phía Việt Nam khoảng $40-45 nữa. Tiền lời ship một con gà như vậy là rất cao. Năm 2012, tôi bắt đầu nhận chuyển gà về Việt Nam,” Tuấn Nguyễn, thạc sĩ Toán nuôi gà kiểng ở Mỹ xuất về Việt Nam, bắt đầu câu chuyên đặc biệt của mình.


    Anh Tuấn Nguyễn, ở Riverside, Nam California, bỏ dở giấc mơ dạy học, đi nuôi gà xuất về Việt Nam. 

    Bỏ nghiên cứu toán, chuyển sang nghiên cứu… gà

    Sinh ra và lớn lên ở Bến Tre, từ nhỏ, Tuấn đã theo ông nội và ba chơi gà kiểng, rồi trở nên đam mê thú vui này. Năm 20 tuổi, Tuấn cùng gia đình sang Mỹ định cư. Cuộc sống mới với bao lo toan khiến anh không còn thời gian theo đuổi sở thích của mình. Hơn nữa, anh nghĩ rằng ở Mỹ không có ai chơi gà kiểng như ở Việt Nam.


    Anh Tuấn Nguyễn cho gà ăn tại trại gà mới ở Riverside.

    Tuấn vào California State University, Long Beach, học chuyên ngành toán. Sau khi xong bằng đại học bốn năm, anh ghi danh học thạc sĩ (master) với mong muốn trở thành thầy giáo dạy toán ở bậc đại học.

    Năm 2010, gia đình anh chuyển từ Orange County về Riverside sinh sống. Tại đây, một cách tình cờ, Tuấn biết được thú chơi gà kiểng cũng khá phổ biến ở California. Niềm đam mê ngày xưa chợt sống lại. Tuy nhiên, điều thú vị hơn nữa là anh bất ngờ khám phá rằng ở Việt Nam có nhu cầu nhập cảnh gà kiểng từ Mỹ rất lớn. Từ đó, anh nảy ra ý tưởng làm trung gian giữa người nuôi ở Mỹ với người chơi gà kiểng nơi quê nhà.

    Như đã nói ở trên, sau khi trừ đi các chi phí, thì tiền Tuấn kiếm được từ việc gửi một con gà kiểng về Việt Nam được hơn cả trăm dollar. Tuy nhiên, như ông bà nói “vạn sự khởi đầu nan,” thời gian đầu “vào nghề” của Tuấn không hề dễ dàng.


    Gà giống Radio thuần do anh Tuấn Nguyễn nuôi.

    Anh kể: “Hồi đó, tôi phải liên lạc với những người ở bên Việt Nam muốn mua gà Mỹ để hỏi xem họ muốn mua giống gà gì, giò cẳng ra sao, lông, đuôi kiểu gì… Sau khi biết được nhu cầu của họ, tôi phải chạy đến các trại gà ở tận Fresno để tìm gà, chụp hình, gửi về Việt Nam cho khách hàng xem. Nếu họ đồng ý thì tôi sẽ tiến hành mua và ship về cho họ. Cứ mỗi Thứ Ba, tôi phải lái xe 5 tiếng lên Fresno rồi 5 tiếng lái về. Sau khi mua gà, tôi phải cho vào chuồng dưỡng vài ngày rồi đợi đến cuối tuần mới gửi về Việt Nam. Ngoài ra, tôi cũng lên các diễn đàn trên Internet để tự quảng bá cho mình.”

    Tuấn cho biết công sức bỏ ra cũng xứng đáng vì mỗi chuyến “ship” gà như vậy, anh kiếm được đến hơn $1,000.

    Nhận thấy lợi nhuận từ công việc này “khá ngon”, lại sẵn sở thích chơi gà kiểng, Tuấn quyết định tự mình nuôi gà để bán về Việt Nam. Mặc dù sắp tốt nghiệp thạc sĩ toán, anh bỏ ngang, chuyển sang nghiên cứu, tìm hiểu tất cả các khía cạnh của nghề nuôi gà kiểng, từ thức ăn đến di truyền và nhân giống.


    Gà Jap lai Lieper trong trại gà của anh Tuấn Nguyễn

    Năm 2013, Tuấn khởi nghiệp với 20 chuồng gà trên mảnh đất của một người bạn. Công việc ngày càng phát triển, số chuồng gà ngày càng tăng, lên đến 60 rồi 100. Anh phải thuê mảnh đất lớn hơn ở Mira Loma để đáp ứng nhu cầu của mình. Rồi trại gà này, với 288 chuồng, cũng không đủ lớn. Tuấn mua thêm mảnh đất rộng một mẫu ở Riverside từ một người bà con để xây thêm hơn 200 chuồng gà nữa.

    Bí quyết nuôi gà kiểng

    Nói về bí quyết nuôi gà, Tuấn cho biết hai yếu tố quan trọng là giống và thức ăn.

    “Mỗi năm, vào Tháng Mười Một, tôi phải lái xe qua tận miền Đông đến những tiểu bang có nhiều trại gà lớn như Mississippi, Alabama để tìm hiểu xem trại gà nào đang thành công và đang có giống gà gì hay. Sau đó, tôi phải nghiên cứu kỹ từng giống gà để xem có thể lai với giống khác cho ra con gà phù hợp với sở thích của người Việt Nam hay không. Chẳng hạn, người Việt mình thì quan tâm đến vẩy trên chân gà, và thích loại gà có đuôi bằng bằng,” Tuấn cho biết.

    Anh nói thêm: “Làm cái nghề này có thành công hay không là nhờ con gà nọc. Mà kiếm được con gà nọc giỏi là rất khó. Thứ nhất, mình phải bỏ nhiều tiền mới mua được nó. Rồi phải đem về ghép với gà mái để đẻ con. Rồi phải chờ đến hai năm sau mới biết con gà con có giỏi hay không. Nếu gà con giỏi thì coi như tạm thành công. Sau đó, mình phải cố gắng duy trì dòng máu của nó, mà việc này cũng không dễ. Đôi khi cũng nhờ may mắn. Nếu đời con của gà nọc giỏi, mà con của gà con cũng giỏi, thì coi như mình ‘trúng số.’ Có nhiều trại gà chỉ tồn tại được chừng vài năm vì không duy trì được giống gà tốt.”


    Gà thuần Asil anh Tuấn mua từ Alabama. 

    Về thức ăn cho gà, Tuấn mua nhiều loại khác nhau rồi tự pha trộn theo công thức riêng của mình. “Tôi mua khoảng mười mấy loại về tự trộn. Mình làm như vậy thứ nhất là kiểm soát được lượng protein mình cần. Thứ hai là nó rẻ hơn ngoài thị trường. Chẳng hạn một bao thức ăn trộn sẵn 80 pound có giá $21, nếu mua về tự trộn thì chỉ có $16. Ngoài ra, tôi cũng chịu khó lái xe đến các chợ, nhà hàng để lấy rau mà họ bỏ, đem về bổ sung thêm chất xơ cho gà,” Tuấn cho biết.

    Việc chăm sóc hai trại gà với tổng cộng gần 600 con tốn rất nhiều thời gian và công sức của Tuấn vì anh tự thực hiện hầu hết các công đoạn, từ dựng chuồng, làm thức ăn, đến đóng thùng và ship gà. Tuấn hiện có hơn 10 giống gà, gồm những con thuần chủng và những con lai do anh “cản” (tức phối giống). Anh sử dụng hai giống chính là Asil (mua từ Alabama) và Jap (mua từ Ohio) pha vào các giống gà Mỹ như Grey, Kelso, Blueface, Lieper, Albany…

    Theo lời Tuấn, hiện nay, anh là một trong hai người duy nhất ở California ship gà kiểng về Việt Nam. Vào mùa “vắng khách,” từ Tháng Bảy đến Tháng Mười Hai, cứ hai tuần anh ship một lần, mỗi lần từ 60 đến 80 con, trong đó số gà do anh tự nuôi khoảng từ 10 đến 20 con, còn lại là gà giống anh nhận chuyển từ người nuôi ở Mỹ cho khách hàng ở Việt Nam. Vào mùa cao điểm, từ Tháng Giêng đến Tháng Sáu, mỗi tuần có một chuyến.

    Mới đây, Tuấn được thông báo phải đóng cửa trại gà của mình ở Mira Loma vì người chủ đất muốn lấy lại mảnh đất này. Nhưng “trong cái rủi có cái may,” anh đã tìm được một nơi rộng đến năm mẫu ở Riverside để mở rộng đầu tư. Anh dự trù sẽ xây khoảng 400 chuồng và hai dãy chuồng để nuôi gà con.

    Ước mơ hiện nay của Tuấn Nguyễn là trong tương lai, ngoài Việt Nam, anh còn có thể bán gà của mình cho các thị trường lớn như Mexico và Philippines.  

    VietHome (Theo Báo Người Việt)

  • Điểm chung của những người phụ nữ có tầm ảnh hưởng lớn là tinh thần dấn thân, dám nghĩ dám làm, bền bỉ giúp họ vươn lên và thành công trong lĩnh vực của mình.

    Tạp chí Forbes Việt Nam vừa công bố danh sách 50 Phụ nữ ảnh hưởng nhất Việt Nam năm 2019. Đây là lần thứ hai Forbes Việt Nam công bố danh sách này, bao gồm các gương mặt phụ nữ nổi bật trong các lĩnh vực chính trị, kinh doanh, khoa học giáo dục, hoạt động xã hội, truyền thông, nghệ thuật, sáng tạo và thể thao.

     

    "Điểm chung của những người phụ nữ này là tinh thần dấn thân, dám nghĩ dám làm, bền bỉ, giúp họ vươn lên thành công trong lĩnh vực của mình, đồng thời xác lập và khẳng định những giá trị mới với người phụ nữ thời hiện đại", ông Võ Quốc Khánh - Thư ký tòa soạn của Forbes Việt Nam nói.

    Trong lần bình chọn này, kinh doanh vẫn là lĩnh vực đóng góp nhiều gương mặt nhất, với 20 nữ lãnh đạo hàng đầu. Đây cũng là đặc tính của thương hiệu Forbes vốn tập trung vào mảng kinh doanh và kinh tế. So với danh sách trước, có 40% là gương mặt lần đầu tiên có mặt.

    Dưới đây là danh sách 50 phụ nữ ảnh hưởng nhất Việt Nam 2019:

    Lĩnh vực chính trị

    • Nguyễn Thị Kim Ngân

    Ủy viên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch Quốc hội Việt Nam

    • Tòng Thị Phóng

    Ủy viên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam, Phó chủ tịch thường trực Quốc hội

    • Trương Thị Mai

    Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Dân vận Trung ương

    • Đặng Thị Ngọc Thịnh

    Phó chủ tịch nước, Ủy viên Trung ương Đảng

    • Nguyễn Thị Kim Tiến

    Bộ trưởng Bộ Y tế

    • Nguyễn Thị Thu Hà

    Ủy viên Trung ương Đảng, Chủ tịch hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam

    • Nguyễn Thị Hồng

    Phó thống đốc Ngân hàng Nhà nước

    • Bùi Tuyết Minh

    Thiếu tướng, Giám đốc Công an tỉnh Kiên Giang

    • Nguyễn Thị Ngọc Đẹp

    Trung tướng, Cục trưởng Cục Xây dựng phong trào toàn dân bảo vệ An ninh Tổ quốc.

    * Các danh sách dưới đây được sắp xếp theo thứ tự bảng chữ cái.

    Lĩnh vực kinh doanh

    • Cao Thị Ngọc Dung

    Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Vàng Bạc Đá quý Phú Nhuận PNJ

    • Nguyễn Bạch Điệp

    Tổng giám đốc FPT Retail

    • Trần Thị Đào

    Tổng giám đốc Imexpharm

    • Nguyễn Thị Thanh Huyền

    Tổng giám đốc Công ty May 10

    • Thái Hương

    Nhà sáng lập tập đoàn TH, Tổng giám đốc Ngân hàng Bắc Á

    • Trương Thị Lệ Khanh

    Chủ tịch công ty cổ phần Vĩnh Hoàn

    • Nguyễn Thị Nga

    Chủ tịch BRG

    • Trương Mỹ Lan

    Chủ tịch Vạn Thịnh Phát

    • Mai Kiều Liên

    Tổng giám đốc Vinamilk

    • Trần Thị Lệ

    Tổng giám đốc công ty cổ phần Thực phẩm NutiFood

    • Trần Thị Lâm

    Chủ tịch tập đoàn Hoa Lâm

    • Trần Kim Liên

    Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Vinaseed

    • Lưu Thị Tuyết Mai

    Chủ tịch Mesa

    • Lê Minh Trang

    Tổng giám đốc tổng công ty Thương mại Sài Gòn Satra

    • Nguyễn Thị Phương Thảo

    Chủ tịch thường trực HD Bank, Tổng giám đốc VietJet Air

    • Lê Hồng Thủy Tiên

    CEO IPP

    • Vũ Thị Thuận

    Chủ tịch HĐQT Công ty Cổ phần Traphaco

    • Hà Thu Thanh

    Chủ tịch Deloitte Việt Nam

    • Nguyễn Thị Mai Thanh

    Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc công ty cổ phần Cơ điện lạnh REE

    • Nguyễn Anh Tuyền

    Tổng giám đốc Sanofi Việt Nam

    Lĩnh vực khoa học giáo dục

    • Phan Thị Hà Dương

    Viện Toán học – Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam

    • Trần Vân Khánh

    Trưởng Bộ môn Bệnh học phân tử, Khoa Kỹ thuật Y học, Đại học Y Hà Nội

    • Trần Thị Lý

    Phó giáo sư, ARC Future Fellow, Khoa Nghệ thuật và Giáo dục, Đại học Deakin, Úc

    • Lê Thị Kim Phụng

    Trưởng phòng Quan hệ đối ngoại, Đại học Bách khoa TP HCM

    • Chu Cẩm Thơ

    Sáng lập, Giám đốc Nghiên cứu và Phát triển POMath

    Lĩnh vực hoạt động xã hội

    • Nguyễn Hương Giang

    Hoa hậu chuyển giới quốc tế 2018 - Miss International Queen

    • Phạm Thị Hương Giang

    Nhà sáng lập quỹ Hỗ trợ & Phát triển Cộng đồng Sống bền vững

    • Hoàng Thị Minh Hồng

    Sáng lập và Điều hành trung tâm Hành động và Liên kết vì môi trường và phát triển - CHANGEVN

    • Nguyễn Thu Thủy

    Sáng lập và bảo trợ trung tâm Nghệ thuật đương đại The Factory

    • Trương Thanh Thủy

    Sáng lập Dự án Sáng kiến Ung thư Muối - SCI

    • Nguyễn Thị Vân

    Đồng sáng lập, Chủ tịch HĐQT Imagtor và Trung tâm Nghị lực Sống

    • Võ Thị Hoàng Yến

    Sáng lập và điều hành trung tâm Khuyết tật và Phát triển - DRD

    Phó chủ tịch Liên Hiệp Hội về người Khuyết tật Việt Nam.

    Lĩnh vực truyền thông xã hội

    • Phạm Thị Hồng Ánh

    Diễn viên, Đạo diễn, Nhà sản xuất phim

    • Trần Ly Ly

    Quyền Giám đốc Nhà hát Nhạc vũ kịch Việt Nam

    • Trần Thị Bích Ngọc

    Nhà sản xuất phim, Đồng sáng lập chương trình Gặp gỡ Mùa thu

    • Trần Kim Ngọc

    Nhạc sĩ, Sáng lập Trung tâm Âm nhạc và Nghệ Thuật Thể Nghiệm Đom Đóm

    Khởi xướng và Tổ chức Liên hoan nhạc mới Hanoi New Music Festival tại Việt Nam

    • Nguyễn Thu Trang

    Nhà báo, Trưởng đại diện Báo Phụ nữ TP HCM tại Hà Nội

    • Nguyễn Ngọc Tư

    Nhà văn.

    Lĩnh vực văn hóa giải trí

    • Quách Thị Lan

    Vận động viên điền kinh, bộ môn chạy 400m, huy chương bạc Asiad 2018

    • H’Hen Niê

    Hoa hậu Hoàn Vũ Việt Nam 2017, top 5 Hoa hậu Hoàn vũ Thế giới 2018

    • Bùi Thị Thu Thảo

    Vận động viên điền kinh, bộ môn nhảy xa, huy chương vàng Asiad 2018.

    Viethome (theo Forbes VN)

  • Jeannie Mai là MC người Mỹ gốc Việt. Cô là một trong số những gương mặt được chọn dẫn thảm đỏ lễ trao giải Oscar 2019 cho E!News. Sinh ra và lớn lên tại Mỹ nhưng Jeannie Mai luôn tự hào về nguồn cội của mình, cô nhiều lần diện trang phục áo dài truyền thống.

    Lễ trao giải Oscar lần thứ 91 của Viện hàn lâm Khoa học và nghệ thuật điện ảnh Mỹ đã diễn ra vào ngày 24/2 vừa qua. Nữ MC gốc Việt Jeannie Mai là một trong những gương mặt dẫn hậu trường lễ trao giải Oscar 2019 cho E!News.

    Theo đó, cô cùng với chuyên gia thời trang Kahlana Barfield Brown, phóng viên thời trang Zanna Roberts Rassi và nhà thiết kế Christian Siriano cung cấp cho độc giả những thông tin về đêm trao giải Oscar từ hậu trường cách nhà hát Dolby, nơi diễn ra lễ trao giải chỉ vài bước chân.

    Jeannie Mai không phải gương mặt xa lạ, cô nhiều lần xuất hiện tại thảm đỏ các sự kiện lớn, trong đó có lễ trao giải Quả Cầu Vàng và cuộc thi Hoa hậu Mỹ...

    Jeannie Mai xuất hiện trên thảm đỏ lễ trao giải điện ảnh Quả Cầu Vàng 2017.

    Cô cũng từng đảm nhận vị trí MC cho loạt chương trình nổi tiếng như show Stire, Character Fantasy, How do I look?, Fashion Star, The Real, Asia’s Next Top Model, MC thảm đỏ Lễ trao giải Quả Cầu Vàng,...

    Cô từng có cơ hội làm việc với Christina Aguilera, Alicia Keys...

    Jeannie Mai là người Mỹ gốc Việt. Trong ảnh là Jeannie Mai và cha đẻ. Cô luôn tự hào về nguồn cội của mình và từng có buổi giao lưu với giới trẻ ở TP.HCM năm 2016.

    Jeannie Mai diện áo dài Việt trong dịp Tết Nguyên đán.

    Jeannie Mai và mẹ mặc áo dài trong The Real.

    Sinh năm 1979, ở tuổi 40, Jeannie Mai vẫn khiến nhiều người ghen tị vì vẻ đẹp trẻ trung, quyến rũ bất chấp tuổi tác.

    Trước khi làm MC cho các chương trình truyền hình, cô là chuyên viên trang điểm, stylist. Người đẹp không ít lần gây “choáng” với phong cách hở bạo. Cô gây chú ý với bộ đồ xuyên thấu, cắt xẻ, khoe da thịt táo bạo tại lễ trao giải Grammy 2019.

    Nhìn những bức hình này, khó lòng đoán được tuổi thật của cô.

    Vẻ đẹp khoẻ khoắn ở tuổi 40 của người đẹp gốc Việt.

    “Điều quan trọng nhất trong cuộc sống của tôi là sức khỏe. Lắng nghe cơ thể là bài học lớn nhất tôi học được”, người đẹp chia sẻ trên trang Instagram.

    Cô dành thời gian detox...

    Tập luyện cường độ cao để có được sức khoẻ dẻo dai và vóc dáng đẹp. Đó chính là bí quyết để cô có được vóc dáng bốc lửa, gương mặt trẻ trung qua năm tháng.

    Jeannie Mai trong bức ảnh theo trào lưu "thử thách 10 năm" hot trên mạng xã hội thời gian qua: “Tôi trong bức ảnh bên trái: bốc lửa, quyết đoán. Bức ảnh bên phải được chụp cách đây 10 phút trước: Tự nhận thấy mình trông thông minh hơn, tràn đầy sự bình yên từ bên trong”, cô viết.

    Cô có cơ hội được trải nghiệm nhiều chuyến du lịch vòng quanh thế giới.

    Viethome (theo Dân Trí)

  • Từ một cô bé nhà nghèo, ở vùng sâu của Cao Bằng, Lương Ngân người dân tộc Tày với ý chí, bản lĩnh phi thường đã trở thành một trong những nữ tiến sỹ, giám đốc khoa trẻ nhất Đại học KInh tế Nam London.

    Từ một cô bé nhà nghèo, ở vùng sâu, vùng xa của tỉnh Cao Bằng, Lương Ngân (sinh năm 1986, người dân tộc Tày) với ý chí và bản lĩnh phi thường đã vượt qua hành trình gian nan vất vả, trở thành một trong những nữ tiến sỹ, giám đốc khoa trẻ nhất Đại học Kinh tế Nam London, Vương quốc Anh (London South Bank University).

    Tiến sỹ Lương Ngân trong trang phục cô gái Tày nhận bằng tiến sỹ tại Đại học Birmingham. Ảnh: Quốc Đạt - PvTTXVN tại Anh

    Gặp Lương Ngân khi cô về Cao Bằng giúp tỉnh nghiên cứu đề án phát triển du lịch, chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng bởi cô tiến sỹ trẻ, vóc người nhỏ bé nhưng lại có nghị lực vượt khó mạnh mẽ.

    Lương Ngân sinh ra và bắt đầu đến trường ở xóm Dẻ Gà, xã Lương Thông, huyện Thông Nông - huyện nghèo nhất của tỉnh nghèo Cao Bằng.

    Thời Ngân vào tiểu học, lớp học mái tranh, vách đất, mưa dột, gió lùa, bàn ghế làm bằng tre, nứa đóng tạm. Hằng ngày, “Ngân còi” phải vượt qua nhiều km đường rừng núi để đến trường nhưng đêm về dù phải thắp đèn dầu, Ngân vẫn say sưa học.

    Thấy con chăm chỉ sáng dạ, đến năm học lớp 3, mẹ Ngân quyết định xin chuyển con ra thị xã Cao Bằng học khi cô bé còn chưa biết nói tiếng phổ thông.

    Dù là học sinh giỏi ở quê nhưng ra khi thị xã, học kỳ đầu điểm số của Ngân vẫn bị đứng cuối lớp. Thế nhưng, từ học kỳ 2 cho đến hết cấp trung học phổ thông, năm nào, Ngân cũng được xếp loại học sinh giỏi, đứng đầu lớp.

    Nhà nghèo, những năm học Đại học Ngoại thương, Ngân đều cố gắng vừa học vừa làm thêm để tự trang trải cuộc sống. Tốt nghiệp đại học, Ngân vừa đi làm vừa ôn luyện tiếng Anh nuôi ước mơ du học.

    Năm 2011, Ngân thi đậu thạc sỹ tại Trường Đại học Strathclyde, thành phố Glasgow (University Strathclyde), Vương quốc Anh.

    Du học tự túc tại nước Anh, giá sinh hoạt và học phí rất cao, gia đình không đủ điều kiện hỗ trợ khiến cô gặp nhiều khó khăn. Ngân một mình xoay xở tìm đủ mọi việc để làm thêm như phục vụ quán ăn, cửa hàng, phiên dịch...

    Thời gian đầu, việc làm chưa ổn định, thu nhập eo hẹp, chi phí đắt đỏ, việc học căng thẳng khiến Ngân như kiệt sức. Thế nhưng, đó cũng chính là lúc Ngân thể hiện bản lĩnh phi thường của mình.

    Gần như không cần nhờ đến sự giúp đỡ về tài chính của gia đình, một mình Ngân tự cố gắng làm thêm, tiết kiệm tiền và hoàn thành chương trình học thạc sỹ.

    Năm 2012, luận văn thạc sỹ của Ngân được Trường Đại học Strathclyde đánh giá cao, là nghiên cứu mẫu trong lĩnh vực nhà hàng tại Việt Nam và Vương quốc Anh vì đã làm nổi bật vai trò của mạng xã hội đối với quản lý nhà hàng trong ứng dụng thực tiễn marketing.

    Kết thúc chương trình thạc sỹ, Ngân quyết định thi và hoàn thành chương trình nghiên cứu sinh tại Đại học Birmingham (University of Birmingham).

     

    Tiến sỹ Lương Ngân chụp ảnh chung cùng các học trò tại London South Bank University. Ảnh: Quốc Đạt - PvTTXVN tại Anh

    Những khoản chi phí học tập khổng lồ của chương trình đào tạo tiến sỹ ở một đất nước có chi phí đắt đỏ bậc nhất thế giới cùng với đòi hỏi cực kỳ khắt khe từ chương trình đào tạo khiến Ngân nhiều lần tưởng chừng gục ngã.

    Cũng may, lúc này vốn tiếng Anh đã tốt, mối quan hệ mở rộng, Ngân tìm được việc làm cho thu nhập cao hơn, đủ sức chi trả những khoản học phí “khủng” từ chương trình đào tạo.

    Ngoài việc làm phiên dịch, Ngân cũng được mời tham gia trợ giảng tại London South Bank University. 

    Năm 2017, Ngân bảo vệ xuất sắc luận án tiến sỹ trước Hội đồng gồm nhiều nhà khoa học danh tiếng về lĩnh vực kinh doanh, marketing.

    Ngân được phong tiến sỹ ngay sau khi bảo vệ luận án và xuất sắc vượt qua hàng trăm ứng cử viên đến từ nhiều quốc gia, được Hội đồng nhà trường chọn làm giảng viên của London South Bank University.

    Đây là trường đại học danh tiếng có chất lượng giảng dạy hàng đầu thế giới. Chỉ sau một thời gian ngắn, Ngân được Hội đồng nhà trường bổ nhiệm làm Giám đốc quản lý Khoa cao học Marketing, Đai học Kinh tế Nam London.

    Khi nhận nhiệm vụ giám đốc khoa, em rất lo lắng vì trong khoa toàn các giáo sư, tiến sỹ dày dặn kinh nghiệm. Rất may ở đây, lãnh đạo dù có trẻ tuổi nhưng vẫn được tôn trọng và ủng hộ.

    Nhớ lại những ngày đi học ở quê, hàng ngày vượt qua ngọn núi cao để đến trường, Ngân thường tự hỏi: Đằng sau những ngọn núi cao kia là gì, có cuộc sống nào đằng sau dãy núi ấy không?

    Và khi đã lớn khôn, khám phá ra cuộc sống bao la sau dãy núi, Ngân lại băn khoăn tự hỏi: Mình có thể làm gì để thay đổi cuộc sống khó khăn đằng sau dãy núi quê mình không?

    Câu hỏi ấy cứ trở đi trở lại trong Ngân thành một khát vọng. Khát vọng được trở về góp sức xây dựng quê hương.

    Tiến sỹ Lương Ngân cùng bố mẹ và em gái trong ngày bảo vệ thành công luận án tiến sỹ của London South Bank University. Ảnh: Quốc Đạt - TTXVN

    Giờ đây, Ngân đã trở thành công dân Anh quốc, công việc bận rộn nhưng cô vẫn dành quỹ thời gian eo hẹp của mình lập kế hoạch cho các hoạt động hướng về quê hương.

    Ngân được mời tham gia xây dựng đề án phát triển du lịch và marketing du lịch cho tỉnh Cao Bằng. Cô còn mời gọi lãnh đạo London South Bank University và Đại học Loyola Chicago (Hoa Kỳ) tham gia, hỗ trợ dự án.

    Đầu năm 2019, Ngân trở về Cao Bằng 2 tuần, cô bố trí kín lịch làm việc với tỉnh. Ngân biên soạn và lên lớp 2 buổi/ngày tập huấn khởi nghiệp cho nông dân; giao lưu với doanh nghiệp trẻ về lĩnh vực du lịch; tham gia nghiệm thu Đề tài “Phát triển dịch vụ Logistics đáp ứng nhu cầu xuất nhập khẩu qua các cửa khẩu của tỉnh."

    Cùng với đó, cô còn trực tiếp giảng dạy tiếng Anh nâng cao cho học sinh. Qua đó, thắp lên ngọn lửa đam mê khám phá tri thức, chinh phục những đỉnh cao cho học sinh nghèo dân tộc thiểu số trên quê hương nơi cô đã sinh ra và lớn lên./.

    Viethome (theo TTXVN)

  • Không chỉ lấy được doanh nhân người Bỉ yêu thương, chiều chuộng hết mực, Lò Thị Mai còn sinh được hai cậu nhóc kháu khỉnh.

    Video Lò Thị Mai trổ tài nói tiếng Anh 14 năm về trước

    Năm 2005, cô bé H'Mông Lò Thị Mai (13 tuổi, đến từ bản Lao Chải) trở thành "hiện tượng mạng" khi xuất hiện trong clip trò chuyện với du khách nước ngoài tới thăm thị trấn Sa Pa, Lào Cai. Mai khiến nhiều người trầm trồ bởi khả năng nói tiếng Anh lưu loát như người bản xứ. 

    Biệt danh "cô bé H'Mông nói tiếng Anh như gió" gắn với Mai từ đó. Với Lò Thị Mai, việc nói tiếng Anh tốt là bình thường, bởi đây là phương tiện giúp cô mưu sinh bằng công việc bán đồ lưu niệm cho du khách quốc tế.

    14 năm trôi qua, Lò Thị Mai đã bước sang tuổi 27. Cuộc sống của cô bé H'Mông đáng yêu ngày nào vẫn luôn là chủ đề nhận được sự quan tâm từ đông đảo dân mạng.

    Cô bé H'Mông năm nào giờ đã trở thành cô gái xinh đẹp.

    Mới đây Lò Thị Mai bất ngờ chia sẻ câu chuyện tình yêu với chồng là anh Steve (sinh năm 1983, hiện kinh doanh trong lĩnh vực khách sạn ở Bỉ). 

    Hai người lần đầu gặp gỡ khi Steve tới Sa Pa du lịch vào năm 2007. Chàng trai 24 tuổi khi ấy lập tức cảm mến cô bé 15 tuổi và xin giữ liên lạc với cô ngay cả khi đã về nước. Sau đó, năm nào Steve cũng đến Việt Nam 2 tuần để lên Sa Pa tìm gặp Mai.

    Chồng cô là một doanh nhân Bỉ.

    Sau 5 năm quen biết, Steve cầu hôn Mai trong một chuyến du lịch riêng của hai người vào năm 2011. 19 tuổi, lần đầu tiên Mai cảm nhận được sự quan tâm chân thành của một người đàn ông xa lạ dành cho mình. Cô cũng có chút rung động khi thấy người đàn ông ấy đã chờ đợi mình từ một cô bé 15 tuổi đến khi trở thành thiếu nữ tuổi 19. Thế là Mai đồng ý.

    Mai thường xuyên khoe ảnh con trên trang cá nhân.

    “Anh hỏi mình liệu có chờ đợi được anh không. Nếu được thì đeo chiếc nhẫn này vào vì anh sợ người khác sẽ… kéo mất vợ. Rồi anh bảo mình dẫn anh về thăm gia đình”.

    Cũng trong khoảng thời gian đó, Steve đưa Mai sang Bỉ thăm nhà. Một năm sau, hai người chính thức kết hôn. “Đám cưới trong mơ” của Mai diễn ra ở cả hai nơi là Lào Cai và Bỉ. 

    Mai kể lại, nhiều người nói câu chuyện của cô và Steve giống như một câu chuyện cổ tích. Đôi lúc nghĩ lại, bản thân cô cũng thấy mình như đang trong một giấc mơ.

    Steve giúp vợ sang Singapore du học. Cô cũng đã có công việc ổn định tại một bệnh viện gần nhà.

    Hiện tại, Mai cảm thấy hạnh phúc cùng chồng và hai cậu con trai kháu khỉnh sinh năm 2015 và 2016. Cô được chồng dạy tiếng, cùng anh đi du lịch nhiều nơi trên thế giới. Mỗi năm, Mai đều được chồng đưa về Việt Nam thăm gia đình, đặc biệt là dịp Tết.

    "Mình yêu anh vì anh rất biết quan tâm gia đình, gần gũi và tình cảm, đặc biệt là với mẹ mình. Thi thoảng, anh vẫn hay ôm vợ và nói: “Em là người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời anh”.

    Mặc dù bận rộn với công việc kinh doanh nhưng Steve luôn giúp vợ làm việc nhà. Mỗi buổi tối, anh vẫn dành thời gian tắm và đọc sách cho con trai nghe.

    Thỉnh thoảng cô lại nhận được những món quà bất ngờ từ chồng. 
    Cô bé H'Mông ngày nào cũng có công việc ổn định tại một bệnh viện tọa lạc ở thành phố Sint-Truiden, tỉnh Limburg, Bỉ.
    Mai cũng thường khoe ảnh đi du lịch nhiều nơi trên thế giới tại trang cá nhân.
    Hình ảnh cô bé mưu sinh vất vả năm 15 tuổi.

    Ở một nơi không phải là Việt Nam, Mai thấy mình vẫn sống vui và hạnh phúc. Cô cũng cảm thấy may mắn khi được mẹ chồng yêu thương như con gái.

    “Mẹ chồng đối xử với mình chu đáo giống như mẹ đẻ vậy. Mình nhớ những ngày đầu qua Bỉ, mẹ thường hỏi han mình có nhớ nhà không? Mẹ dạy mình nấu ăn, dẫn mình đi ăn uống, shopping,…

    Có lẽ với mình, tất cả những thứ ấy đều đến từ một phép màu may mắn”, Mai bộc bạch.

    Mỗi năm vào dịp Tết Nguyên đán, Lò Thị Mai đều được chồng đưa về Việt Nam thăm gia đình, bạn bè. Bức ảnh này Mai chụp với mẹ tại Lào Cai trong dịp Tết cổ truyền vừa qua.

    Viethome (theo Vietnamnet)

  • Một số người nhận xét người Việt mình ra nước ngoài hòa nhập chậm, tôi vô cùng ngạc nhiên. Tôi đang ở Mỹ và có quan điểm khác hoàn toàn. 

    Người Mỹ họ thống kê lại tất cả những dân nhập cư trên nước Mỹ thì người dân VN có tỉ lệ hoà nhập và phát triển cao nhất. Người Mỹ lấy mốc từ năm 1975 đến nay, họ nhận xét rằng, người VN ở lãnh vực nào cũng có, như là khoa hoc gia (rất nhiều người VN làm trong NASA), rồi bác sĩ nhiều vô kể, khi bạn vào bệnh viện bất kỳ nào trên nước Mỹ bạn sẽ gặp bác sĩ người VN ,rồi luật sư thấp hơn một chút là dược sĩ, rồi kỹ sư.... nhiều vô sô kể.

    Cô Betty Nguyễn dẫn chương trình cho đài CNN.

    Người Việt mình có đức tình cần cù, nhẫn nại và nghị lực nên họ dù sống trong hoàn cảnh thiếu thốn về vật chất , về ngoại ngữ nhưng họ đều cố gắng vượt qua và đã thành công trong sự nghiệp ở Mỹ.

    Tôi đã chứng kiến rất nhiều mảnh đời như một người phụ nữ đã 50 tuổi vừa làm nội trợ, trông 5 đứa cháu nội, ngoại, tiếng Anh không giỏi lắm vậy mà bà ta vẫn cắp sách đền trường học 3 năm và hoàn tất bằng AA (trình độ 2 năm) về computer và đi làm ở Microsoft. Hoặc như một cô gái 30 tuổi học học bác sĩ 10 năm sau thành bác sĩ về thận, và vô số những ông chồng vừa làm fulltime, học fulltime lấy được bằng kỹ sư mặc dù có người học 6 năm lấy bằng kỹ sư (trình độ 4 năm) , nhưng cũng có người 10 năm mới học xong lấy bằng 4 năm.

    Tóm lại khi một người Việt sống ở Mỹ trong 5 năm mà lấy được bằng cấp 2 năm, và trong 10 năm mà lấy được bằng cấp 4 năm thì xem như người đó đã thành công. Số người thành công nhiều vô kể bạn ạ. Vì họ luôn nhận thức được rằng, muốn có cuộc sống sung túc, con cái có điều kiện học tập trên nước Mỹ thì chỉ có một con đường duy nhất là đến trường và học có một tấm bằng , vì khi bạn có trình độ thì tiền lương cũng sẽ tăng theo mức trình độ của bạn.

    Khi bạn đạt chân vào hãng Microsoft bạn sẽ thấy rất nhiều triệu phú người VN, hoặc rất nhiều người VN hiện nay sống trong những căn nhà có giá trị trên 1 triệu USD ở Mỹ là chuyện bình thường. Hoặc khi bạn đi vào những nơi ở dành cho tài tử (như Becohill ở Cali) hoặc những khu nhà dành riêng cho tỉ phú, thì chắc chắn bạn sẽ thấy có nhà người VN mình ở đó.

    Nếu người VN mình không phấn đấu để hòa nhập vào xã hội thì làm sao mình có địa vị đến ngày hôm này, rồi đến từng lớp con cháu người VN hiện giờ còn phát triển nhanh hơn nữa. Và hiện giờ tại các trường đại học ở Mỹ (kể cả trường nổi tiếng như Harvard, Colombia) có người giáo viên VN dạy là chuyện bình thường.

    Ở những thành phố lớn tập trung nhiều người Việt của các tiểu bang Cali, Texas, Washington State đều có những hội đoàn của người VN tổ chức để giúp đỡ lẫn nhau...

    Tất nhiên trong một xã hội có người thành công về con đường học vấn thì cũng có người không thành công. Nhưng không phải những người không có học là họ không hòa nhập được vào cuộc sống, cũng có những người Việt không đi học nhưng họ vẫn giao tiếp được tốt tiếng Anh, vì sống và làm việc với Mỹ thì tự nhiên bạn sẽ nhận thức nhanh về ngoại ngữ và hòa nhập nhanh, vì nếu không hiều người Mỹ nói gì làm sao bạn làm việc được.

    Và tôi chỉ kết luận một từ là : tôi nghiêng mình khâm phục ý chí của người Việt sống trên nước Mỹ, họ đã đối đầu với gánh nặng mưu sinh gia đình, với vốn ngoại ngữ Anh văn nghèo nàn..... và họ vượt qua tất cả .

    Vài lời nhận xét của tôi về sự thành công của người Việt trên xứ người.

    Thanh Mai Le

    Viethome (Theo VnExpress)

  • Ông Nguyễn Văn Hiền được coi là người Việt giàu nhất nước Đức. Ông là chủ nhân của khu trung tâm thương mại rộng lớn và sầm uất ở Đức mang tên Đồng Xuân Center.

    Đồng Xuân Center nằm ở phố Herzbergstrasse thuộc quận Lichtenberg, Đức, là một trong 2 trung tâm thương mại lớn nhất nước Đức của người Việt, nằm ở nơi có gần 4.000 người Việt Nam định cư sinh sống.

    Doanh nhân Đức gốc Việt – ông Nguyễn Văn Hiền. Ảnh: Internet

    Trong đó, diện tích kinh doanh gồm 4 dãy nhà lớn rộng khoảng 40.000 m2. Tại đây, các hộ kinh doanh hầu hết là người Việt Nam, ngoài ra còn có nhiều người ở các nước như Trung Quốc, Ấn Độ, Thỗ Nhĩ Kỳ, Ba Lan, Đức thuê…

    Tại đây, có đầy đủ các loại hình kinh doanh, từ hệ thống nhà hàng ăn uống vui chơi giải trí tới các cửa hàng thực phẩm châu Á phục vụ thịt thà, tôm cá, gạo mì, bún phở khô đến các loại rau muống, rền, cần, cải, bầu bí, dưa chuột, mướp đắng, khoai sọ, khoai lang, sắn và các loại hành, răm, kinh giới, mùi, tía tô, ngổ, gừng, tỏi, riềng, sả, ớt… đến bánh chưng, bánh tét, giầy giò, nem chua… gần như mặt hàng nào cũng có, vừa tươi mới vừa phong phú đến ngập mắt.

    Được biết, khu công nghiệp này cách đây 150 năm là nơi sản xuất các thiết bị đo lường của hãng Siemens nổi tiếng. Sau đó là nhà máy VEB Elektrokohle (than điện) với 3.000 công nhân làm việc.

    Quy mô chợ Đồng Xuân của ông Hiền ở Đức. Ảnh: Internet

    Nói về độ hot của “chợ Đồng Xuân” tại Đức, ở đây có gần 400 doanh nghiệp kinh doanh. Doanh thu hàng năm của mỗi doanh nghiệp đạt từ 250.000 đến 3 triệu Euro. Hiện tất cả các gian hàng đều đã hết chỗ. Với việc cho thuê các gian hàng, ông Nguyễn Văn Hiền có thể thu về khoảng 300.000 – 400.000 Euro hàng tháng.

    Được biết, Đồng Xuân Center từng được nhiều công ty Đức muốn mua lại nhưng ông Hiền kiên quyết không bán.

    Sang xứ người từ những năm 1980, ông Hiền từng là đội trưởng trong một Xí nghiệp liên hợp xây dựng ở Potsdam.

    Về sau, trải qua thời kì biến đổi xã hội khi thống nhất nước Đức, ông phải chuyển sang bán hàng may mặc như một cách để tồn tại.

    Năm 2003, ông Hiền có đã có một cơ sở thương mại dệt may ở gần khu vực. Sau đó ông vay vốn các ngân hàng để xây trung tâm thương mại, nhưng các ngân hàng không tin tưởng rằng ông sẽ tìm được người thuê cửa hàng cho một trung tâm thương mại châu Á.

    Tiếp đó nhờ các công ty xây dựng tư nhân mà ông có quan hệ từ trước tin tưởng cho vay tiền, ông đã có thể mua thêm đất và xây dựng Trung tâm Đồng Xuân của mình.

    Sau khi xây dựng hoàn tất, ông đã cho thuê được kín chỗ và lúc này các ngân hàng lại tìm đến ông để đề nghị được cho vay tiền. Từ năm 2004 đến năm 2013, ông Hiền đã đầu tư tổng cộng 35 triệu Euro vào khu “chợ” này.

    Không chỉ là chủ nhân của Đồng Xuân Center, ông Hiền còn là một nhà phát triển bất động sản danh tiếng. Được biết, ông đang ấp ủ nhiều kế hoạch phát triển ở phố Herzbergstrasse.

    Trong những tâm huyết của ông bao gồm việc xây dựng một khách sạn, một trung tâm hội nghị với các nhà hàng. Ngoài ra, ông Hiền có kế hoạch xây dựng một nhà máy đầu tiên của Đức“ sản xuất mỳ châu Á.

    Bên cạnh đó, ông còn đầu tư 30 triệu Euro vào dự án xây dựng trung tâm văn hóa, kinh tế tại quận Lichtenberg, Berlin với mong muốn quảng bá văn hóa, ẩm thực và truyền thống của người Việt Nam tới bạn bè Đức.

    Ông đã từng chia sẻ, thời kì đầu mới thành lập TTTM Đồng Xuân ông gặp rất nhiều khó khăn, nhưng vượt lên mọi khó khăn đó, đặc biệt là nhờ sự ủng hộ của bà con ông mới có được thành công như ngày hôm nay.

    Viethome (theo tienphong)

  • Rời Việt Nam từ năm 15 tuổi với học bổng toàn phần, Nguyễn Tuệ Anh hiện đang nghiên cứu ngành Chính sách công của Đại học Oxford (Anh).

    Một ngày của Tuệ Anh cũng tất bật như bất kỳ người làm nghiên cứu nào khác. Những ngày phải đến trường giảng dạy, mỗi sáng, cô vẫn thường dậy từ 4h để di chuyển đến ga tàu và kết thúc một ngày làm việc vào lúc 11h đêm.

    Tuệ Anh tự nhận mình không phải là người thích lên kế hoạch dài hạn cho tương lai. Nữ tiến sĩ thích tìm kiếm những điều mới mẻ và thử thách bản thân trong những tình huống khó.

    Điều này cũng có phần “hợp lý” với nét tính cách của một người say mê làm nghiên cứu khoa học.

    “Tôi là người có tâm hồn già cỗi”

    Tuệ Anh sinh ra trong một gia đình có bố là giáo sư kinh tế còn mẹ là chuyên gia tài chính kế toán. Ngay từ nhỏ, cô đã được ông ngoại kể cho nghe nhiều những câu chuyện trong sách. Hơn 30 tuổi, cô cho rằng bản thân có “tâm hồn già cỗi” vì thích đọc sách triết học.

    “Từ nhỏ, tôi đã thích sách. Ông ngoại tôi cũng là người yêu quý, trân trọng sách. Ông thường đọc cho tôi nghe cuốn “Cổ học tinh hoa” mỗi tối trước khi đi ngủ. Ông không dạy con cháu theo kiểu nói rằng: “Cháu phải hiếu thảo” mà sẽ kể những mẩu chuyện để dạy tôi cách sống, cách làm người. 

    Còn bố mẹ tôi cũng là những người đọc sách rất nhiều. Bố mẹ thường chọn cho tôi những cuốn sách hay như “Không Gia Đình”, “Binh pháp Tôn Tử” hay “Chiến tranh và Hoà bình”.

    Chưa bao giờ bố mẹ từ chối tôi bất kỳ cuốn sách nào, kể cả với những cuốn dày và đắt nhất như “Lịch sử Thế giới” năm tôi học lớp 8. Cho nên tôi nghĩ, việc bản thân thích sách và thích nghiên cứu cũng đến từ lẽ tự nhiên”.

    “Tôi nghĩ, việc bản thân thích sách và thích nghiên cứu cũng đến từ lẽ tự nhiên”.

    Mặc dù bận mãi nhưng trong túi xách của Tuệ Anh luôn có một cuốn sách để đọc mỗi khi rảnh rỗi. 

    “Người làm nghiên cứu lúc nào cũng trong tình trạng phân vân không biết “liệu mình đã biết đủ chưa?” và lúc nào cũng cảm thấy cần phải đọc tiếp. Nhưng những lúc rảnh, tôi lại lựa chọn đọc những lĩnh vực tôi chưa đủ biết và hiếu kỳ như Y học hay Triết học”.

    Cô con gái tên Panda (6 tuổi) cũng được mẹ luyện rèn cho thói quen đọc. Ở độ tuổi vừa vào lớp 1, Panda có 2 tủ sách cho riêng mình với trên 400 cuốn. Mỗi tuần, cô bé cũng được mẹ đưa đến hiệu sách hay thư viện. Đây là việc làm hàng tuần của hai mẹ con kể từ khi Panda 6 tháng tuổi.

    “Ở Anh, văn hóa đọc rất cao nên hầu như trẻ con đều thích đọc sách. Tôi thường nói với con rằng, nếu mình mua sách chỉ để trưng thì không có tác dụng gì hết. Do vậy, con cần phải chọn lọc thật kỹ trước khi quyết định mua một cuốn nào đó.

    Mẹ lúc này chỉ là người góp ý như “Mẹ thấy sách này rất hay”, “Con xem thử cuốn này xem sao”. Khi con thích sách và được quyền lựa chọn sách, con sẽ trở nên yêu việc đọc hơn”.

    “Học kinh tế để hiểu xã hội”

    Quyết định du học khi mới vào cấp 3, Tuệ Anh kể rằng, cha mẹ cô khi ấy không cấm cản mà chỉ phân tích.

    “Tôi nhớ bố tôi chỉ hỏi: “Con biết nếu đi du học mình sẽ phải đối mặt với những gì rồi chứ?”. Cô gái 15 tuổi khi ấy quả quyết: “Con sẵn sàng”.

    Sau này, Tuệ Anh lựa chọn kinh tế là lĩnh vực để nghiên cứu và theo đuổi. Những vấn đề về đời sống, xã hội khiến cô không ngừng đặt câu hỏi. 

    “Tôi nghĩ rằng mọi thứ trong xã hội đều liên quan rất nhiều đến kinh tế. Do đó, để hiểu hơn về xã hội, tôi cũng cần biết về cách vận hành của nền kinh tế cũng như các chính sách, vấn đề liên quan. Hiểu được kinh tế sẽ hiểu hơn được xã hội”.

    “Tôi nghĩ rằng mọi thứ trong xã hội đều liên quan rất nhiều đến kinh tế”.

    Nhưng phụ nữ làm nghiên cứu vốn không phải là điều dễ dàng. Ở tuần thứ 26 của thai kỳ, Tuệ Anh đã phải vào viện cấp cứu. Khi ấy, chồng của cô đang làm nghiên cứu sinh tiến sĩ với học bổng toàn phần của Hoàng gia Anh. Khoảng cách của cả hai vợ chồng là 4 tiếng đi tàu khiến anh vô cùng lo lắng.

    Suy nghĩ rất lâu, cuối cùng, anh quyết định từ bỏ học bổng này để đăng ký học bổng tại ngôi trường vợ đang làm nghiên cứu sinh.

    Dẫu vậy, vào tháng thứ 7 của thai kỳ, khi bước vào vòng phỏng vấn học bổng, một giám khảo đã hỏi cô rằng: “Làm thế nào để có thể vừa làm mẹ, vừa làm nghiên cứu được”.

    Trả lời lại vị nữ giáo sư cũng đang mang bầu này, cô đáp: “Bà là giáo sư, bà làm được thì tôi cũng sẽ làm được”.

    Đến tận bây giờ, Tuệ Anh vẫn tin rằng, những gì mình làm được một phần là do tính cách “thích thử thách mình” của bản thân.

    “Thầy sẽ nhận em chứ?”

    Tuệ Anh vẫn nhớ như in ngày đầu tiên cô theo học thạc sĩ. Chỉ vì “trót mê” bài giảng về Chính sách năng lượng của một thầy giáo sư nọ mà cô đã lên gặp thầy cuối buổi học để đề nghị: “Nếu em giành được học bổng, thầy sẽ nhận em làm tiến sĩ chứ?”.

    Vị giáo sư cười hiền không từ chối. Ông nói: “Cứ để cuối năm rồi tính”.

    Lời nói ấy khiến cô gái trẻ coi như một lời… thách thức. Vậy là cô quyết tâm phải làm bằng được.

    Kết thúc khóa học, cô xin trưởng khoa cho đổi thầy hướng dẫn chỉ định thành vị giáo sư kia để phù hợp với đề tài nghiên cứu. Nhận được sự đồng ý, cô quyết tâm đến gõ cửa xin thầy làm người hướng dẫn.

    “Thầy vốn không nhận hướng dẫn cho học trò nhiều, nhất là hướng dẫn bậc thạc sĩ. Nhưng thầy nhìn tôi và bảo: “Thôi được. Nhưng tôi chỉ đề tên còn bạn phải tự làm. Tôi sẽ không hướng dẫn. Nếu bạn làm được coi như bạn đã chứng minh được khả năng của mình”.

    Cũng vì tính ưa thử thách, Tuệ Anh gật đầu chấp nhận.

    Cô con gái tên Panda (6 tuổi) chụp cùng mẹ.

    Nhưng đề tài cô hứng thú vượt xa những kiến thức đã học. Cô phải mất 2 tháng để thu thập dữ liệu từ hàng nghìn văn bản chính sách. Ngoài ra, Tuệ Anh cũng phải chạy đi tìm các giáo sư khác nhờ giúp đỡ và kết nối chuyên gia.

    Có lúc cô làm xuyên suốt 24 tiếng trong nhiều ngày để kịp nhờ các chuyên gia xem xét và góp ý. Sự quyết tâm và tính “bướng bỉnh” đã giúp cô hoàn thành luận văn với phương pháp nghiên cứu tỉ mỉ và cho ra kết quả bất ngờ. 

    Luận văn của cô đã được giành giải “Luận văn bậc sau đại học xuất sắc nhất năm”. Điều này cũng giúp cô được mời phát biểu tại hội nghị của Tổ chức Kinh tế năng lượng thế giới.

    “Khi biết mình giành được giải đó, việc đầu tiên tôi nghĩ tới là chạy đến khoe với thầy. Nhưng Giáo sư nói rằng, luận văn vẫn cần hoàn chỉnh thêm và tôi vẫn cần phải được thử thách trong các dự án nghiên cứu tiếp. Đó cũng là cơ hội cho tôi được tham gia cùng thầy trong 7 báo cáo kinh tế năng lượng cho Liên Minh Châu Âu sau khi tốt nghiệp. Cho đến bây giờ, tôi vô cùng biết ơn vì những “thách thức” của thầy”.

    Tuệ Anh nghiên cứu bậc sau tiến sĩ tại ĐH Harvard. Trước đó, cô tốt nghiệp thạc sĩ và tiến sĩ tại ĐH Greenwich, vương quốc Anh với học bổng toàn phần, nhận giải “Luận văn tốt nghiệp xuất sắc nhất” (Best Postgraduate Dissertation) và “Sinh Viên Xuất Sắc Nhất” (Student of the Year).

    8X nhận các học bổng và giải thưởng từ Viện Toán học của ĐH Oxford, Quỹ dầu mỏ OPEC, Viện Kinh tế Lượng thuộc ĐH Milan, Mạng lưới nghiên cứu Chính sách Công thuộc Hội đồng Liên minh châu Âu, Hiệp Hội nghiên cứu Kinh tế Năng lượng Anh quốc (BIEE), Hiệp hội nghiên cứu Kinh tế Năng lượng Thế giới (IAEE)…

    Cô được công nhận là thành viên của Viện hàn lâm Giáo dục bậc Đại học và sau Đại học của Vương Quốc Anh với hơn 8 năm giảng dạy tại Anh Quốc, Hoa Kỳ, và Châu Âu. Từ năm 2015, cô là Trưởng điều phối viên nhóm nghiên cứu Kinh tế Phát triển, của mạng luới các nhà kinh tế trẻ toàn cầu (Young Scholars Inititative).

    Năm 2018, cô làm Tư vấn về kinh tế Châu Á cho Viện Phát triển Tư duy Kinh tế mới, New York. Cùng năm, cô đồng sáng lập Trường hè Nghiên cứu (Vietnam Summer School in Research) hàng năm để nâng cao kiến thức và kỹ năng nghiên cứu cho sinh viên Việt Nam và quyên góp cho bệnh nhân nhi.

    Viethome (theo Vietnamnet)

  • Ngày 2-2, anh Nguyễn Hoa Việt đã cán đích tại cửa khẩu Singapore, kết thúc hành trình chạy bộ 4.500km từ bờ hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội) đến đảo quốc sư tử. Hoa Việt cũng lập kỷ lục là người Việt đầu tiên chạy bộ 90 ngày qua 6 quốc gia. 

    Anh Nguyễn Hoa Việt gia cố lại chiếc xe đẩy mà anh mang theo trong hành trình chạy bộ 4.500km - Ảnh: NVCC

    Anh Nguyễn Hoa Việt (43 tuổi) xuất phát tại bờ hồ Hoàn Kiếm ngày 4-11-2018 và cán đích ngày 2-2-2019 tại Singapore. Trong 90 ngày đó anh Việt chạy liên tục, chỉ nghỉ duy nhất một ngày vì bị ốm. 

    Hành trình chạy bộ 4.500km đã đưa anh Việt qua 6 quốc gia: Việt Nam, Lào, Campuchia, Thái Lan, Malaysia, Singapore. 

    Bản đồ lộ trình của anh Nguyễn Hoa VIệt - Ảnh: NVCC

    Tuổi Trẻ Online đã có cuộc trò chuyện với anh ngay khi anh cán đích hành trình kỳ thú nhưng cũng khốc liệt này. 

    Anh Nguyễn Hoa Việt trên một cung đường trong hành trình chạy bộ đến Singapore - Ảnh: NVCC

    Chạy 4.500km chỉ vì một… comment

    * PV: Vì sao anh quyết định chạy 4.500km từ hồ Hoàn Kiếm đến Singapore?

    Trong một dịp tình cờ khi tôi đang chạy trong sự kiện Uprare 2018, có một bạn đang làm việc ở Singapore vào facebook của tôi comment: "Anh chạy được nhiều thế thì anh chạy sang Singapore luôn đi".

    Tôi nghĩ đó chỉ là câu bông đùa nhưng sau khi trò chuyện với bạn ấy thì tôi tin bạn ấy nói thật. 

    Với tôi, được chạy, nhất là chạy những cung chưa từng chạy là trải nghiệm rất thú vị. 

    Sau khi bàn bạc với bạn ấy tôi thấy ý tưởng này là khả quan, tôi tin tôi chạy được. Thế là tôi lên kế hoạch, phác thảo sơ qua đường chạy. Tôi chọn cung đường hợp lý nhất cho hành trình, không tìm đường ngắn nhất để đến đích, tôi tìm đường đẹp nhất để trải nghiệm.

    * Trước khi tham gia hành trình có vẻ... điên rồ này, quãng đường dài nhất anh đã từng chạy là bao nhiêu km?

    Cuối năm 2017 tôi có kế hoạch chạy cùng chú cún có tên là Annan từ TP.HCM ra Hà Nội với tên gọi " Hành trình kết nối yêu thương". 

    Nhưng không may tôi phải dừng lại ở km thứ 360 tại Buôn Mê Thuột vì chó bị ốm nặng rồi mất. Năm 2018 tôi từng chạy Uprace với chiều dài 1.214km trong 1 tháng.

    * Tham gia hành trình chạy bộ chinh phục 4.500km của anh còn có một người bạn đạp xe đi theo để hỗ trợ anh là Lê Hoàng. Hai người có phải là bạn bè thân thiết?

    Hành trình của tôi quá xa, sẽ có những điều không may phát sinh trên đường. Để đảm bảo không bỏ cuộc giữa đường vì lý do nào đó, tôi cần tối thiểu 1 người đi cùng. 

    Tôi biết Lê Hoàng từ khi tham dự một giải marathon tại Trung Quốc và thấy bạn ấy khá phù hợp cho những tiêu chí tôi cần.

    Nguyễn Hoa Việt (bìa phải) trong một giải chạy - Ảnh: NVCC

    Đấu giá đồng hồ để đủ tiền chạy

    * Khi anh lên ý tưởng chạy qua 6 nước với 4.500km, anh nhận được thái độ thế nào từ bạn bè, nhất là cộng đồng chạy bộ Việt Nam?

    Sau khi tôi quyết định sẽ chạy cung này và đăng trên facebook cá nhân thì nhận được rất nhiều phản hồi. 

    Những người bạn thân thiết thì hơi lo ngại một chút cho sức khỏe của tôi. Những anh chị em thân thiết đã chạy lâu năm nhiều kinh nghiệm cũng theo dõi hành trình để xem "con vịt kia chạy được đến đâu".

    * Kinh phí là vấn đề rất lớn cho hành trình hơn 3 tháng cho 2 người. Tổng chi phí cho chuyến đi của hai anh là bao nhiêu ?

    Sau khi tham khảo một số anh em bạn bè hay đi các nước có trong hành trình, tôi dự trù hết khoảng 5.200 USD và 15 triệu trong 3 tháng cho 2 người. Thực tế khi về đích số tiền có đội lên một chút.

    * Cuối hành trình tôi thấy anh đã bán đấu giá chiếc đồng hồ Garmin 5X Plus để có đủ tiền thực hiện hết chuyến đi?

    Trước ngày đi tôi nhận được tài trợ gần 50% kinh phí. Lúc đó tôi có kêu gọi một số anh chị em bạn bè quyên góp cho chi phí hành trình để có thêm tiền. 

    Nói thật ngày xuất phát tôi không biết mình sẽ chạy được đến đâu vì còn tùy thuộc kinh phí. 

    Nhưng về cuối hành trình thì nhiều anh chị em bạn bè động viên, hỗ trợ nên tôi quyết định bằng mọi cách sẽ hoàn thành chạy như kế hoạch ban đầu.

    Thiết bị lưu trữ thông tin một chặng đường của anh Nguyễn Hoa Việt - Ảnh: NVCC

    * Vừa chạy anh vừa góp tiền ủng hộ quỹ Newborns Việt Nam (tổ chức từ thiện của Anh hoạt động giúp giảm tỉ lệ tử vong ở trẻ sơ sinh). Động lực nào khiến anh có sức mạnh để chạy một hành trình khốc liệt và làm thiện nguyện?

    Mỗi người trong chúng ta có một cách nhìn khác nhau về chuẩn mực giàu nghèo. Với tôi, cuộc sống giản đơn đến mức lúc nào tôi cũng thấy như vậy đã quá đủ đầy. Tôi chẳng biết mong cầu gì hơn cho riêng mình. 

    Một ngày hạnh phúc nhất và đáng sống nhất theo tôi đó là ngày được ở cạnh thiên nhiên, hít thở bầu không khí trong lành, được trò chuyện bên những người bạn thân tình, tự do bay nhảy làm điều mình thích. 

    Tôi phải nói những điều này vì tôi muốn bạn hiểu rằng tôi đã có đủ thứ tôi mong cầu. Và tất nhiên nếu bạn thấy mình đủ đầy rồi thì tự nhiên bạn muốn san sẻ đến những người xung quanh.

    Vừa chạy vừa đẩy xe 40kg

    * Trước khi bước vào hành trình anh có sợ hãi khi nghĩ đến con đường dài 4.500km và vừa chạy vừa đẩy chiếc xe nặng 40kg?

    Ngay cả người có chế độ tập luyện thường xuyên, nghiêm túc cũng chưa chắc sẽ hoàn thành cung đường này nếu thiếu tình yêu. Sao lại có "tình yêu" ở đây nhỉ? Có đấy, nó là nguồn năng lượng vô cùng lớn để nuôi dưỡng tinh thần và thể lực của bạn trong suốt chặng đường.

    Ý của tôi là niềm vui, sự an yên trong chính hiện tại của từng thời khắc. Nó đến từ tình yêu. 

    Bạn phải biết yêu hành trình của mình. Yêu con đường bạn đi qua. Yêu những người bạn gặp, yêu những gì bạn nhìn thấy. Yêu luôn cái nắng cái gió cái gió để bạn không còn cảm thấy bỏng da cháy thịt khi mỗi ngày chạy trung bình 8 tiếng ngoài trời.

    Yêu những người bạn hằng ngày chia sẻ với bạn, lo lắng cho bạn, cổ vũ bạn. Cảm giác biết ơn và biết trân quý mọi điều cũng sẽ đem đến cho mình nhiều năng lượng tích cực trong suy nghĩ dẫn đến tinh thần được nuôi dưỡng tốt.  

    Trước hành trình hay trong hành trình tôi chưa từng sợ hãi, ngược lại với tôi đó là diễm phúc.

    Nguyễn Hoa Việt trên đường chạy 4.500km từ Hà Nội đến Singapore - Ảnh: NVCC

    * Chiếc xe đẩy của anh có gì trong đó? Được biết nó cũng hỏng dọc đường và anh nhiều lần phải tự thay thế phụ tùng?

    Tất cả hành trang và các vật dụng cần thiết cho chuyến đi 3 tháng tôi đều cho hết vào xe, khoảng 100 món: Quần áo, giày dép, võng lều. Ngoài ra thực phẩm và các loại nước uống chiếm 1/2 trọng lượng cả xe. 

    Với thiết kế ban đầu là 1 cái xe đẩy em bé với trọng lượng chịu tải 20kg thì không có lý do gì để không... hỏng trong hành trình kiểu như thế này. 

    Tuy đã nâng cấp nâng tải khung gầm các kiểu nhưng với 3 cái bánh xe thì nó phải làm việc quá sức chịu đựng. Tôi đã phải thay đến 3 cặp lốp và 2 cặp vành, riêng cái bánh trước thì thay đến cái thứ 6.

    Một bữa cơm trong hành trình chạy 4.500km của anh Việt và bạn đồng hành Lê Hoàng - Ảnh: NVCC

    Không ăn thịt vẫn đủ sức chạy 50- 60km/ngày

    * Tôi thấy anh bị ốm và phải nghỉ ngơi, anh có phải đi khám bác sĩ hay uống thuốc gì không?

    Trong suốt hành trình thì chỉ có 1 ngày tôi cảm thấy không được khỏe như mọi khi. Tôi nghỉ ngày hôm đó rồi hôm sau lại chạy tiếp. Lâu lắm rồi tôi mới có cảm giác mình bị ốm. Cũng lâu lắm rồi tôi không còn dùng đến thuốc tây.

    * Là người không ăn thịt, vậy suốt 3 tháng qua anh nạp năng lượng gì vào người để có đủ sức chạy?

    Cũng khá lâu rồi tôi không dùng đến thịt vì tôi thấy không cần thiết. Không hẳn cứ vận động cường độ cao thì phải dùng đến đạm động vật, nhiều thực phẩm từ thực vật có đầy đủ dưỡng chất. 

    Cơ thể tôi tiêu hao năng lượng khá thấp nên việc ăn uống cũng không đòi hỏi quá cầu kỳ. Ngoài cơm rau củ quả ra tôi có ăn bổ sung thêm một số loại hạt các bạn tặng để ăn dọc đường như hạt hạnh nhân, điều, óc chó. 

    Ngoài ra tôi uống rất nhiều các loại nước nên cũng đảm bảo đủ năng lượng để cơ thể không bị bào mòn dẫn đến suy dinh dưỡng.

    Cân nặng của anh đã thay đổi ra sao trước và sau khi thực hiện hành trình. Khi cán đích, anh cảm thấy cơ thể mình thế nào?

    Trong suốt hành trình tôi chỉ giảm khoảng 2kg. Những ngày về cuối hành trình thì tôi cảm thấy mệt mỏi hơn vì phải qua nhiều đoạn giao thông đông đúc. 

    Tôi chủ động chạy chậm lại và chạy ít hơn thường lệ để đảm bảo thể trạng vẫn duy trì ở trạng thái hưng phấn cho đến những km cuối cùng. 

    Kết thúc hành trình, tôi thấy không khác biệt nhiều lắm so với những lần chạy một workout dài xong. Tôi nghĩ chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là tôi sẽ hồi phục hoàn toàn.

    * Anh được gì sau khi chạy bộ 4.500km và là người VN đầu tiên có có thể thực hiện hành trình này? 

    Với tôi, hạnh phúc ở trên đường đi chứ không nằm ở đích đến. Tôi không quan tâm lắm đến việc là người Việt Nam đầu tiên hay cuối cùng chạy được như thế. Tôi sẽ sớm quên thôi và hướng đến những hành trình khác. Tôi luôn cố gắng chỉ sống trong hiện tại.

    Phút giây vui đùa của Nguyễn Hoa Việt trên đường chạy- Ảnh: NVCC

    * Mỗi ngày của anh trong suốt 3 tháng qua như thế nào?

    Buổi sáng sau khi dậy tôi có 90 phút để vệ sinh cá nhân, ăn sáng, chất đồ lên xe đẩy. Tôi thường xuất phát lúc thể trạng và tâm lý tốt nhất trong ngày.

    Quãng đường chạy mỗi ngày sẽ khác nhau, trung bình tôi chạy 50-60km/ngày, mất 9-10 tiếng. Buổi chiều từ 5h-5h30 tôi dừng nghỉ chứ không chạy đêm. Mỗi ngày sau buổi chạy tôi đều đặn ngâm chân vào đá để cho dịu cơ, giảm đau.

    Anh Lê Hoàng- người đạp xe đồng hành khi anh Việt chạy bộ từ HN- Singapore- Ảnh: NVCC

    Dị nhân trên đường chạy

    Nguyễn Hoa Việt (làm nghề tự do) là một trong những vận động viên chạy phong trào nổi tiếng tại Việt Nam. Anh thường xuyên tham dự các giải marathon 42km, siêu marathon 70km khắp nơi trên cả nước.

    Ngoài ra anh cũng thường hỗ trợ Ban tổ chức các giải chạy làm công tác tiền trạm, chuẩn bị đường đua, dẫn tốc độ cho các vận động viên tại các cuộc thi marathon…

    Không chỉ chạy bộ "khủng", anh Việt còn chơi rất nhiều môn thể thao xuất sắc như: đạp xe, bơi lội.

    Dù tập thể thao điên cuồng nhưng anh Việt là người không ăn thịt, có lối sống hoang dã, thân thiện với thiên nhiên.

    Năm 2018 anh Việt từng tham gia giải chạy Uprace và là vận động viên chạy nhiều nhất trong vòng 29 ngày với tổng chiều dài 1.214km, trung bình chạy 41,8km/ngày.

    Hoa Việt chơi đùa, chia sẻ thức ăn với một chú khỉ trong hành trình chạy bộ đến Singapore - Ảnh: NVCC

    Viethome (theo Tuổi Trẻ)